Em Sue biết cầm thìa rất sớm. Nó có thể xúc bất kỳ cái gì nó muốn vào cái miệng háo hức kia. Nhưng kẹt nỗi, số lần nó háo hức ăn trong năm rất ít. Mình cũng không phải là dạng phàm ăn (trừ những lần thực sự như thế, hehehe, số này kể cũng nhiều), nhưng mình biết, nếu mình tỏ ra ăn nhanh, gọn, ngoan (ý là dùng thìa, dao, dĩa, đũa đúng lối, không khua khoắng tít mù, rơi loẻng xoẻng) thì mẹ sẽ vui sướng, khen ngợi không ngớt và có thể được đi xem TV ngay sau đó, hoặc mát trời, có thể được ăn bánh ngọt. Em Sue chắc còn bé quá để hiểu được những lợi ích nhãn tiền đó nên nó xúc cơm bằng... dĩa, hoặc thè lưỡi liếm thẳng vào con dao mẹ mới phết bơ cho nó chẳng hạn. Nói chung là nó thích bốc đồ ăn bằng tay và bôi khắp người hơn là đưa vào miệng. Cô giáo dạy thay của Sue lại còn hỏi xem em có phải là người Thái Lan không. Chúng cháu đến từ Việt Nam chứ. Người Việt cầm đũa, không ăn bốc đâu. Người Thái từ lâu rồi cũng không còn ăn bốc nữa. Rõ là cô cần đi đến tận Việt Nam và Thái Lan một chuyến cho biết. Hè tới cô sẽ đi Việt Nam nhé. Bố cháu bảo sẽ dạy cả cháu và cô cầm đũa một lượt luôn khi mình ở Việt Nam.
Vớ vẩn thật, miễn là cho được nhiều thức ăn vào miệng và cảm thấy sung sướng nhấm nháp vị ngon lành của thức ăn từ những đầu ngón tay là được chứ gì, tại sao cô giáo lại muốn mình ăn bằng thìa nhỉ. Dao to thế này, ngoài việc cắt một chút, mình có thể dùng nó khều sợi mì ống kia. Đấy, bơ dính trên dao rõ ràng là ngon hơn bơ đã phết vào bánh mì. Nếu không liếm thì mình không thể biết chắc điều đó được. Hehehe, mình ném cái thìa này xuống đất, nó sẽ kêu loảng xoảng, anh Kiki sẽ kêu lên Ôi, ôi. Cô giáo sẽ bảo: Không được làm rơi thìa nữa nhé. Các bạn khác cũng sẽ cùng thả thìa xuống một lượt tạo ra âm thanh loảng xoảng. Haha, cái lớp kịch mà ai nấy đều làm đúng những gì mình nghĩ mới gọi là đáng xem. Nhưng hôm nay lạ quá. Mẹ và cô nói chuyện gì đó sau lưng mình (Mình là chúa ghét bị ai nói gì đó sau lưng nhé). Rồi cô cũng chẳng nhặt thìa cho mình nữa khi mình ném đến lần thứ 3. Thậm chí cô cho mình rời bàn ăn, nếu Sue không muốn ăn nữa, con có thể rời bàn ăn - cô bảo thế. Cả bọn còn lại chắc vì còn muốn ăn nên không đứa nào dám thả thìa cùng với mình nữa cả. Ngồi một mình trong khi chúng nó ăn ngon lành thế kia kể cũng buồn. Mình lại mon men đến xin cô một miếng. Cô dặn là không được ném thìa đi nữa nhé. Ừ thì gật đầu, mình cũng muốn thử một chút thức ăn xem sao. Đấy, xúc thìa có khó gì đâu. Há to này, xúc một thìa đầy và đưa vào miệng. Ngon lắm ấy. Mình lại được cô khen, thấy cũng vui vui. Cô à, cháu đến từ Việt Nam đấy. Ở nhà cháu chẳng ai ăn bốc cả. Hôm nay cháu cũng không muốn bốc nữa. Ăn thìa thế này cũng hay hay.
1 comment:
Em Sue tên là Lê Vy à? Thế mà chú TX cứ tưởng Lê Anh, hic. :D
Câu chuyện thật dễ thương.
Post a Comment