Có người gọi điện thoại thế rồi mẹ cho mình lên xe đẩy và đi đến trường đón anh Kiki. Thế mới gọi là anh em tốt chứ! Sáng nay mình bị sốt. Mẹ cho mình nghỉ học ở nhà nhưng anh Kiki thì lại vẫn đến trường. Mình đã nghĩ: Đời thật không công bằng. Đã nghỉ là phải cả hai anh em cùng nghỉ mới vui chứ. Nhưng bây giờ thì tốt rồi. Anh Kiki đã về nhà với mình đây rồi. Hôm nay anh ấy lạ nhỉ? Mình cười với anh, mình gọi tên anh mà anh không buồn nhếch mép lên nữa. Anh ấy lại còn bày đặt nói chuyện sống và chết với mẹ nữa. Cái gì là sống và chết chứ??? Mẹ cho mình uống thuốc, mình còn uống thêm một cốc nước thật to. Trong người mình hôm nay cứ nóng nực làm sao, rất chi là khát nước nữa. (Hehe, nhưng mình vừa xẹt qua cái gương, môi mình trông đỏ chót nhé, mắt thì long lanh. Ốm mà xinh thế này cũng bõ.) Anh Kiki cũng uống nước theo mình. Ôi, trông anh ấy làm sao thế kia??? Mặt anh ấy dài thoòng và tái nhợt, miệng anh ấy há ra ngáp ngáp rồi anh ấy chạy bắn vào toilet. Èo, anh làm gì kinh thế. Đứng lên đi, sao lại cắm đầu vào bồn cầu thế kia?? Đứng lên đi anh Kiki!! Mẹ thì cuống lên lấy khăn, lấy nước. Mẹ gọi điện, 100 cú điện thoại bằng đủ thứ tiếng xí xố. Mẹ cho anh nằm nghỉ và lại uống nước tiếp. Mình nếm cái nước đó thấy mùi vị lờ lợ, ghê gì đâu. Biết ngay mà, sau khi anh ấy trợn mắt uống hết cốc nước, mẹ chưa kịp đặt cái cốc xuống bàn thì anh Kiki bật dậy, chạy bắn về phía toilet. Nhưng lần này thì muộn rồi. Đến ngay trước mặt mình, anh ấy làm sao đó khiến nước phun ra ngoài miệng, rất nhiều, từng chặp. Mình tò mò muốn sờ thử xem có phải là nước thật không thì mẹ hét toáng lên là không được và bắt mình ngồi và một xó. Con có làm gì đâu mẹ ơi, thậm chí con chưa động vào bất kì giọt nước quý giá nào của anh Kiki cả. Sao con phải ngồi đây?? Mẹ, mẹ ơi...
Nôn rất chi là mệt. Mình không muốn chết vì nôn thế này. Không biết mẹ có giận vì mình nôn ra cái sàn gỗ bóng lộn của mẹ không nữa. Mọi ngày, mình có đánh đổ 1 giọt nước ra sàn cũng bị mẹ bắt đi lau kỳ khô thì thôi. Hôm nay mình làm nguyên một bãi nước nôi lênh láng giữa nhà thế kia, khéo mà mẹ giận mình mất. Khổ thân em Sue. Nó ngồi nghệt ra mà chẳng dám khóc. Mẹ lau sàn xong mà sao chưa cho em đứng ra khỏi cái góc kia. Hồi nãy, mẹ sợ em lao vào đám bầy nhầy bẩn thỉu của mình nên đặt phịch em vào cái góc, khéo mà nó nghĩ là nó bị phạt cũng nên. Hay là mẹ phạt nó thật, mãi chẳng thấy mẹ tha. Mẹ ơi, con nôn ra sàn, sao mẹ lại phạt em hả mẹ?? Lát nữa đỡ mệt, con vào toilet con ngồi sẵn, nếu buồn nôn, con tự giải quyết trong đó, mẹ không phải dọn nữa đâu. Mẹ tha cho em mẹ nhé.
Ồ, mẹ xin lỗi em rồi. Hoá ra không phải là em bị phạt. Mẹ mải dọn dẹp rồi quên béng em đang ngồi góc đó thôi. Em tưởng là bị phạt cứ ngồi yên trong góc. Mình thì ân hân thừa thãi

No comments:
Post a Comment