Cứ tưởng khởi đầu hoà bình thì chiến tranh không bao giờ đến. Vậy mà không, sống ở đời không bao giờ được giàu trí tưởng... bở. Hôm nọ, mẹ đọc báo mà cứ ấm ức mãi chuyện cô trông trẻ để trẻ con cắn nhau thâm tím mình mẩy. Mình thì ấm ức vì mẹ chính là cái cô trông trẻ tồi nhất thế giới đó. Trong lúc mẹ mải tranh thủ nấu ăn, hay giặt đồ, hay lau nhà, hay surf net (chính là cái WTT này nè)... thì đấy là lúc "côn đồ thôn" ra tay. Nó bé chút xíu, có tổng cộng 8 cái răng, đi không vững, đứng không vững mà sao hung hãn quá. Mình chỉ không muốn nó ăn Lego kẻo hóc, kẻo mất vệ sinh vậy mà nó lao vào cắn mình không sót chỗ nào. Cứ tiện miệng ở đâu là làm một miếgn đau điếng. Mình thì có nhiều da thịt gì cho cam. Mùa hè nóng nực, hở ra chút chân giò thì bị nó làm ngay cho vài miếng. Trời ơi là trời, mẹ ơi, mẹ ơi, cứu con đi... Sao mẹ sinh ra nó trúng ngay năm Cẩu mà làm gì để con khổ thế này. Thôi, thân Ngựa què như con, cứ chạy là thế mạnh...
Subscribe to:
Post Comments (Atom)


No comments:
Post a Comment