Đi tè là việc hết sức kỳ lạ của em Sue. Mỗi khi thấy quần ướt và nước chảy ra từ giữa hai chân là mặt em chảy dài ra, rồi em ngoác miệng thật lớn mà gào khóc. Em thậm chí không dám động đậy nữa, chỉ đứng đó mà khóc toáng lên cho tới khi mẹ chạy ra "cứu". Tè dầm thôi mà, hơi ngượng một tý nhưng lớn lên sẽ biết chạy vào toilet giống anh đây này. Mà mẹ cũng không mắng đâu. Mẹ chỉ hơi buồn một tý. Thỉnh thoảng anh tè dầm mẹ cũng bảo thế. Mỗi tội, ướt át bẩn thỉu tệ. Anh nói chung là không thích tè dầm. Chỉ tại thỉnh thoảng anh không thể thức dậy nổi thôi.
Ái chà, "tè", khiếp cái tiếng gì mà kinh quá. Mình không thích "tè". Mình thích nước chảy trong cái bỉm nghe ấm ấm, sờ vào nó thấy mềm mềm kìa. "Tè", nước gì đâu chảy ra ghê quá. Bước đi là ngã gãy hết mấy cái răng xinh mãi mới mọc được của mình thì sao. Anh Kiki có vẻ giỏi... tè. Anh ấy có thể tè trúng vào một con nhện (hôm nọ đi picnic trong rừng, anh ấy biểu diễn rất điệu nghệ). Anh ấy có thể làm nước chảy ra từ cái vòi nước mà anh ấy cất giữa 2 chân. Mình không có cái này, mẹ bảo vì mình là con gái. Nhưng mình thích có, rất là thích, rất rất rất là thích. Mình cũng thử ưỡn người như anh ấy nhưng không có cái vòi nào nhô ra và cũng không thấy nước chảy ra. Mai mốt lớn lên mình sẽ bảo anh Kiki dạy mình cách này. Rồi thể nào mình cũng phải mọc cái vòi nước giữa hai chân giống anh Kiki chứ. Thế mới gọi là công bằng, anh em là phải công bằng, cái gì cũng có giống nhau, mẹ bảo thế.
No comments:
Post a Comment