Showing posts with label Anh và Em. Show all posts
Showing posts with label Anh và Em. Show all posts

Friday, April 17, 2009

Black Friday

0 comments

Friday, 21. November 2008, 20:55:32

Mặc dù tiêu đề như thế nhưng không có gì liên quan đến black friday vào tuần sau ở bên Mỹ. Từ hôm biết kế hoạch bố sẽ đi sang "bển" vào đúng mùa này, nhiều người đã hỏi sao không ở rốn thêm một hôm cho trúng ngày "hoàng đạo". Hí hí, hoàng đạo đâu chẳng thấy, chỉ thấy ngày hôm nay đúng là đen tối. Mẹ đi thi lái xe trượt cái oạch. Bà già bò vào đường cao tốc 110km của người ta mà ỉn ỉn có 70-80km, nhân dân nó xếp hàng ở đằng sau. Còn bố thì vốn là dân chuyên toán... Nhổn nên bố xém chút nhầm giờ bay. Bàn giao em cho mẹ "tại hiện trường" thế là bố quày quả lên đường. Mình thì đi học, mẹ thì ở nhà với em vì em bị ốm.

Buổi chiều, mình sướng phát điên khi thắng trò chơi Bingo ở trường. Phần thưởng là hai miếng nam châm nho nhỏ. Nhưng to nhỏ nào có thành vấn đề, thắng là thắng, là sướng, thế thôi!! Chơi ở lớp không dễ mà thắng được các bạn đâu. Lớp mình học là giỏi kinh khủng đấy. Tuần học chữ S chúng mình tìm được 63 từ, dán lên hết cả tường. Những tưởng thế đã siêu, tuần trước học chữ B, cả lớp tìm được 97 từ cơ đấy. Cô giáo phải gọi một chú cao lớn vào bắc ghế dán tít tận trần nhà, vì tường cũng không đủ chỗ nữa. Hế hế, tuần vừa rồi học đến chữ T thì cô đã mượn sẵn một cái thang. 102 từ dán từ sàn lên đến giữa trần nhà, nhìn thấy đã!!! Chiều về, mẹ và em đi mua sẵn pizza, món ngon mà mình ao ước từ lâu. Mỗi khi bố vắng nhà, mấy mẹ con mình thường xả láng mấy món ngon miệng, nặng bụng đó. Thế rồi mẹ phải đi giặt đồ. Bố đặt giặt giờ này vì nghĩ rằng bố sẽ ở nhà đến tận tối mới đi, còn kịp giặt ủi cho cả nhà. Ngờ đâu, bố phải te tái đi từ sớm. Mẹ hì hục xách đồ đi giặt. Mẹ đi đâu gì đâu. Đầu tiên thì mình thấy hơi buồn, sau đó thì mình thấy hơi sợ. Mình lại vừa xem hoạt hình về cô phù thủy Sabrina. Nghe sao có tiếng gió hú đâu đây. Mình định gọi điện cho mẹ nhưng mà không nhớ số. Ái chà, sợ quá thế. Nỗi sợ nó cứ xâm chiếm dần dần. Người mình cứ lạnh lạnh thế nào ấy. Mình mở cửa, chạy sang hàng xóm bấm chuông. May quá, bà Gunnila có nhà, cả Sulley, con chó cưng của bà nữa. Mình kể lể tình thâm là, mẹ cháu đi giặt đến mai mới về, cả em cháu nữa. Cháu sợ lắm. Tất nhiên là bà mời mình vào nhà. Hai bà cháu cho Sulley biểu diễn mấy màn nhặt đồ, ngồi nghiêm, bắt tay. hehe, mình quên hết cả sợ. Vừa mới sang bà một tý là mẹ đã bấm chuông nhà bà rồi. Mình hào hứng kể cho mẹ nghe xem Sulley đã lớn và giỏi thế nào.

Anh Kiki chán ghê, ở nhà với mình mà mắt dán vào TV không. Mình nhảy ra đứng trước cái TV hi vọng là anh ấy nhìn thấy mình thì anh ấy cứ hét lên như cái còi. Có gì đâu mà hét, cứ chơi với em là em không đứng trước TV nữa ngay. Thế là mình phải theo mẹ đi giặt. Ở nhà với ông anh mà không chịu chơi với mình thì ở làm gì. Mình ho này, mình sốt này vì viêm họng đấy. Bác sỹ bảo mẹ phải ở nhà với mình. Tốt quá, thế thì ngày nào mình cũng ốm được hết. Phòng giặt rộng mênh mông. Mình đẩy những cái xe đựng đồ giặt từ phía nọ sang phía kia, vừa chạy vừa hét. Mọi khi mà mẹ không vội, mẹ còn cho mình ngồi vào trong xe và đẩy vài vòng nữa kia. Hôm nay anh Kiki ngồi trên nhà. Mẹ lo lắng không yên nên làm gì cũng nhanh veo veo để còn xong cho sớm. Mình và mẹ lên nhà bấm chuông mãi mà không thấy Kiki ra mở cửa. Mẹ thử mở cửa, cửa mở toang, khôgn khóa. Anh Kiki không có nhà!!! Mẹ chay khắp các phòng vừa tìm vừa gọi. Áo của anh ấy vẫn treo ở đây vậy thì anh ấy đi đâu? Hay là có ai đó bắt mất anh rồi. Tất nhiên là có lúc mình cũng muốn ai đó bắt béng anh ấy đi để mình khỏi phải cãi vã, la hét với anh ấy nữa. Nhưng không có anh Kiki thì ai là người sáng sáng đắp chăn chung trên sofa với mình, ai là người lấy tã, lấy sữa lấy đủ thứ đồ ăn lặt vặt cho mình khi mình đói mà bố mẹ thì lại đang ngủ rốn. Mình cũng lo lây khi thấy mặt mẹ méo xệch. Mẹ lao ra cầu thang, la hét gọi tên anh Kiki. Khiếp, từ trước đến giờ ra khỏi cửa nhà là mình bị mẹ nhắc nói nhỏ, đủ nghe, thế mà giờ mẹ gọi anh to thế. Mẹ vừa bấm chuông vừa gõ cửa nhà bà Gunnila. Cửa mở, anh Kiki và Sulley cùng chạy ra một lúc. Bà ra sau mặt mũi hớn hở. Bà và anh vừa nói chuyện gì vui lắm. Mẹ chỉ thiếu nước khóc òa ra khi nhìn thấy anh Kiki thôi.

Bà Gunnila bảo là thật tốt khi mình biết gọi bà, nhờ giúp đỡ. Cũng may là mình đã được mẹ và cô giáo dặn trước rồi: Cứ gõ cửa rồi cửa sẽ mở. Y như rằng, hôm nay mình bấm chuông 1 lần là bà ra ngay. Mà sao mẹ phải sợ cơ chứ, mình có đi đâu đâu nào. Mẹ bảo, đi đâu phải bảo mẹ, phải khóa cửa. OK, nhưng cái lúc nước sôi lửa bỏng, nỗi sợ hãi sắp nuốt chửng mình mà mẹ bảo mình nhớ được ngần ấy thứ liệu có quá nhiều không?

Hú hồn hú vía, dù sao thì cả nhà cũng sum họp cả rồi!

Em giận anh Kiki lắm!

0 comments

Wednesday, 1. October 2008, 13:27:48

Bố về muộn nên ba mẹ con mình ăn cơm trước với nhau cho đúng giờ. Khoản này, công nhận là mẹ giỏi. Mẹ muốn mọi thứ phải đúng giờ. Đúng giờ mẹ dọn bàn ra, đúng giờ mẹ dọn hết đồ ăn đi, ai không đúng giờ sẽ được "nghỉ cho khỏe". Thỉnh thoảng, mình mải xem tí TV hay mải viết nốt mấy dòng chữ nên bị muộn. Mẹ chẳng tỏ ra giận hay không hài lòng. Mẹ chỉ bảo ăn nhanh kẻo hết giờ mẹ dọn hết đi thì mình sẽ bị đói, thế thôi. Nhưng cứ nghĩ đến đói là mình khiếp lắm. Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí thân mật thường lệ.

Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí thân mật thường lệ. Em Sue khều khều mấy hạt cơm của em. Dạo này em ăn bằng đũa giỏi rồi. Em gắp cơm bằng đũa luôn. Cơm rơi vãi búa xua khắp nơi nơi nhưng mẹ bảo không phiền. Em cứ việc ngồi một chỗ tự ăn kiểu gì em muốn. Thỉnh thoảng mình chỉ cho em cách ăn đúng hoặc mẹ giúp em một miếng thôi. Em ấy điệu đàng, sạch sẽ nửa vời. Trong tầm tay em lúc nào cũng phải có một cái khăn giấy để em lau cái miệng loe loe kia bất kỳ khi nào em muốn. Ấy thế mà trên quần áo, áo đầu tóc em, trên bàn dưới đất, chỗ nào cũng thấy những cơm là cơm. Mình mà có làm vãi một hạt cơm thì em ấy cũng đòi lau bàn cho mình bằng được. Oái oăm thế!


Anh Kiki rõ là vụng. Anh ấy ăn bằng thìa mà vãi khắp nơi thế kia. Em chìa cho anh cái khăn giấy để lau bàn đi thì anh ấy lại lấy tay chọc thủng tờ giấy của em rồi vo viên đút nút nó lại. Tức không thể tả được. Em giận anh, giận anh. Thế mà mẹ chẳng hiểu, mẹ lại mắng em tại sao lại ném cục giấy vào bát cơm của anh. Em giận mà. Rốt cục mẹ cũng hiểu vì sao em rất cáu. Không cáu sao được khi người ta chỉ muốn giúp một đằng anh mình lại làm ra một nẻo. Tờ giấy ăn trắng trẻo, phẳng phiu của em thì anh đục thủng ra rồi lại vo viên lại thì làm sao lau bàn được nữa nào. Nỗi giận vỡ òa thành nước mắt và những lời nghẹn ngào: "Em chỉ muốn giúp thôi mà. Em giận anh Kiki lắm!". Ô hay, sao thấy em khóc mẹ lại toét ra cười thế. Híc híc, chắc tại em chưa nói được câu nào chuẩn như thế bao giờ.

Tuesday, September 16, 2008

Dạt

0 comments

Dạt là một từ mới. Mẹ bảo, từ này mới ngay cả với mẹ. Hồi mẹ bé, người ta chỉ biết dạt với nghĩa là bị xô đẩy theo một hướng nào đó, trôi dạt. Bây giờ, một ai đó bỏ nhà đi lang thang người ta cũng gọi là "dạt nhà". Tóm lại là ai đó mà không ở đúng chỗ, ngủ đúng chỗ của mình thì gọi là dạt, phải vậy không?? Nếu đúng vậy, đêm nào mình cũng dạt. Mà không chỉ mình mình dạt, cả nhà này ai cũng dạt hết, dạt có tổ chức đàng hoàng à.

8 giờ tối, thường thì vào giờ này mình và em đã ngủ say rồi. Nhưng gần đây, mình trằn trọc lắm. Bên phòng ngủ của bố mẹ, cái giường cũng êm hơn, cái chăn cũng ấm hơn. Mùi cà phê của mẹ thơm phưng phức quện với mùi nước trà của bố tạo ra một thứ hấp dẫn đặc biệt. Bố mẹ đang ngồi xem TV cùng nhau hoặc là mỗi người ôm một máy tính vừa làm việc, vừa chát chít với nhau vớ vẩn. Mình rất tò mò muốn biết bố mẹ đang nói gì về tội lỗi mới của mình mà cô giáo mới mách hôm nay. Thực tình, mình chẳng muốn ngủ sớm tí nào. Nhưng nếu mình cứ nằm ở đây và nghe ngóng, chẳng mấy chốc mắt mình sẽ díp lại và mình sẽ ngủ mất. Vậy thì mình cần một lý do để ra ngoài kia. Đầu tiên là mình đi tè này. Nằm một lát mà lại thấy buồn ngủ thì mình sẽ dậy uống nước này. Mẹ lại duổi mình vào sau khi đã thơm mình chút chít một lát (bị mẹ phàn nàn nhưng lại vẫn được mẹ thơm thì mình cố chịu vậy). Không ổn, mình lại buồn ngủ rồi. Mùi hương và câu chuyện ngoài kia vẫn hấp dẫn quá, mình quyết định là mình sẽ "bị tịt mũi". Không nói dối đâu, mũi mình tịt thật mà. Một bên mũi tịt ngắc luôn á. Nhưng nếu mình thực sự muốn ngủ, mình vẫn ngủ được, có điều... Mẹ kêu trời khi thấy mình lại đẩy cửa đi ra. Thế rồi thay vì quay trở lại phòng, mình đi vào phòng mẹ, nằm vào trong đám chăn đệm êm ái thơm tho của bố mẹ. Hôm nào mẹ hiền, mẹ sẽ dỗ mình quay trở lại giường của mình, hoặc bố sẽ bế mình trở lại. Hôm nào "thời tiết xấu", bố sẽ quát khe khẽ và mình đành phụng phịu rút lui. Mình nằm một lát và buồn ngủ lắm. Mình vẫn cố nghe ngóng và tự nhủ, mình sẽ chỉ ngủ một tí thôi. Và...

Dạt 1

Mình mở cửa đi ra khỏi phòng. Lúc này là nửa đêm. Thường thì bố hoặc mẹ hoặc cả hai vẫn đang làm việc. Mình mắt nhắm mắt mở đi tè rồi "mộng du" chui vào giường bố mẹ. Bố hoặc mẹ sẽ đưa mình trở về giường, "kết thúc tốt đẹp chuyến viếng thăm" ngắn ngủi của mình.

Dạt 2

Mình trở mình và phát hiện ra mình đang nằm vắt vẻo qua Crocco. Phòng tối và hơi mát mẻ. Em Sue ngủ với cái mông chổng lên trời. Mình đi ra ngoài tìm chút nước uống và phát hiện ra mẹ ngủ gật trên soffa. TV vẫn còn đang nhấp nháy những bộ phim đêm. Mình chui vào chăn của mẹ và nằm trở đầu đuôi với mẹ. Tuy không êm bằng giường của mẹ, nhưng ấm áp và êm ái lạ, mình thiếp vào trong một giấc mơ vui vẻ.

Dạt 3

Mẹ tỉnh giấc vì một cái gót chân chọc ngay giữa ngực. Hic, thế là mẹ lại xem phim đêm và ngủ quên trên sofa. Kiki đã chui vào đầu kia của cái chăn từ khi nào. Anh chàng cựa mình và tặng mẹ một cái gót chân ngay giữa ngực. Mẹ rón rén dậy, đắp lại chăn cho Kiki và khe khẽ vào phòng với bố.

Dạt 4

Giấc mơ của mẹ bỗng có những tiếng gọi mẹ ơi, mẹ ơi nho nhỏ. Đầu tiên, nó như một tiếng vọng. Rồi nó lớn dần, lớn dần, kèm theo tí thổn thức. KHông phải là mẹ mơ, đó là những tiếng gọi thật. Em Sue tỉnh dậy lúc 4-5h sáng và nhận ra la em rơi mất ti giả. Em cầu cứu mẹ. Mẹ nhón chân vào phòng, tìm cho Sue cái ti giả. Em ngủ ngay nhưng phải ôm cứng lấy tay mẹ. Mẹ buồn ngủ quá. Mẹ không đủ kiên nhẫn để chịu đựng tiếng khóc của em hoặc để bắt em ngủ lại một mình. Nếu em làu nhàu, mẹ đưa em về giường cùng mẹ. Thỉnh thoảng, em ngồi nhỏm dậy, tỉnh như sáo và lần mò đi trong bóng tối từ phòng em sang phòng mẹ luôn. Em nhẹ nhàng luồn vào chăn cùng mẹ, tìm cái tay mẹ, ôm cứng lấy nó và bắt đầu lần sờ. Chỉ tí teo là em ngủ.

Dạt 5

Kiki bị đánh thức bởi tiếng em gọi mẹ hoặc bởi cái gì đó. Anh chàng bỏ rơi cái sofa và chui nốt vào phòng bố mẹ luôn. Giường chật cứng rồi, chẳng còn chỗ nào, anh ta nằm ngay dưới chân bố mẹ.

Dạt 6

Cái giường bỗng trở nên chật chội. Bố muốn vươn vai, duỗi chân một cái nhưng dù bố thử vươn về hướng nào cũng bị vướng vào không mẹ thì hoặc là anh hoặc là em. Mỏi ê ẩm, bố mắt nhắm mắt mở dạt qua phòng của anh em mình. Giướng chiếu giờ trống không. Bố thường nằm ở giường của Sue rồi ngủ ngon lành.


7h sáng, mình tỉnh giấc. Mình thường thức dậy trước tiên và rất ngạc nhiên (nhưng cũng rất sung sướng) khi thấy mình nằm cạnh mẹ. Rõ ràng, đêm qua mình ngủ ở phòng mình cơ mà. Nằm cạnh mẹ ở phía bên kia, em Sue đang ngủ ngon lành cũng bừng mở mắt ra. Hai anh em chào nhau thắm thiết và dắt tay nhau ra phòng khách. Bọn mình đi rất khẽ vì bố mẹ vẫn còn đang ngủ. Mình bật TV xem một chút chương trình trẻ con buổi sáng. Mình nhìn đồng hồ rồi. 15 phút nữa, mình sẽ gọi mẹ dậy giúp mình đánh răng rửa mặt, ăn sáng và chuẩn bị đi học. Thế là hết một đêm, cả nhà ai cũng... dạt.

Mẹ thương Sue không??

0 comments

Em Sue giờ đã biết nói giỏi rồi. Em biết nhiều từ và mỗi khi em nói người ta không còn phải đoán ngược đoán xuôi mới hiểu nữa. Em thường cong cái môi của em lên và hỏi mẹ: "mẹ thương Sue không? Sue ngoan rồi". Thường thì em rất ngoan. Phần lớn thời gian em dành để đọc sách, chơi búp bê và các trò con gái. Phần còn lại, em dành để giành nhau đồ chơi với bạn, với anh, chiến đấu để được sở hữu mẹ hoặc bà Gittan cho riêng mình. Mỗi khi em chưa ngoan, chỉ cần người lớn nghiêm khắc nói với em như thế là không được, em sẽ đứng im ở đó, mạt xụ ra một đống và thỉnh thoảng thì rơi một xô nước mắt. Nhưng mà nhờ thế mà em nghe lời, em không tiếp tục phá nữa, mỗi tội, người ta phải nghe em khóc hơi lâu. Sau một lúc vật vã với tội lỗi của mình, giằng xé tâm can giữa việc khóc tiếp hay nín, phá tiếp hay ngừng, em sẽ bất ngờ nín bặt như chưa từng khóc. Em đã chọn được "con đường sáng" và mẹ sẽ được nghe em cất tiếng cong veo: "mẹ ơi, Sue ngoan rồi. Sue nín. Mẹ có thương Sue không?"

Mẹ thương Sue lắm chứ. Mẹ biết Sue có cá tính và bản lĩnh đầy mình. Mẹ biết Sue muốn thử cái tôi trong tuổi lên hai đầy vật vã này. Mẹ biết hết. Mỗi khi Sue khóc mà mẹ không dỗ, nghĩa là mẹ ngồi từ đằng xa nóng lòng chờ xem đồng hồ xem Sue khóc bao lâu, nghe xem tiếng khóc thống thiết cỡ nào để mẹ tính xem có cần chạy đến chìa cho Sue một vòng tay. Mỗi khi mẹ đồng ý, bật đèn xanh cho anh Kiki "xử" Sue là mẹ phải canh me và thầm cầu trời để anh Kiki nương tay với Sue một tý. Mẹ yêu cái tính đồng bóng và điệu đàng chảy nước của Sue. Mẹ thương cái môi cong cong hay nói những lời nũng nịu của Sue. Mẹ yêu cái sở thích kỳ lạ thích xờ tay mẹ của Sue nữa. Không có cái gì thuộc về Sue mà mẹ lại không thây yêu hết cả.

Anh Kiki cũng hay hỏi mẹ xem mẹ có yêu con không. Mẹ cũng yêu anh Kiki nhiều như thế đấy. Có điều, tình yêu dành cho con trai cũng phải rắn rỏi hơn, thế thôi.

Hờ óc hóc nặng HỌC

0 comments

Thế đấy Học tức là Hóc Nặng. Cái sự học của mình cũng bắt đầu như thế. Mình đã 6 tuổi rồi. Tất cả trẻ con tuổi đó phải đến trường. So với các bạn ở Anh (như bạn Đăng nhà bác Liên ròm chẳng hạn) thì mình còn sướng chán vì mình đi học sướng tỉnh tình tinh. Các bạn ấy 4 tuổi đã biết thế nào là đồng phục và hóc nặng. Mẹ và bố đã bàn nhau về cái sự học của mình từ lâu. Công cuộc tìm kiếm trường sở, chọn thầy chọn bạn cũng bắt đầu từ lâu lâu. Mình cũng đã được đến thăm trường và làm quen với cô giáo ở Thụy Điển. Nhưng giỏi tiếng nước ngoài mấy mà không biết đọc biết viết tiếng nước mình là vứt đi - bố bảo thế. Chính vì thế mà mình được đi học trước các bạn trong lớp, học mùa hè, học một mình với một cô giáo thôi và cả nhà phải bay một chuyến bay dài để phục vụ cái sự học của mình.

Mẹ thừa nhận là không có khả năng sư phạm (cái này mình không hiểu là cái gì, chắc là mẹ không có một cái gì đó quan trọng) nên không thể dạy mình được. Giọng mẹ thường cao dần và nghẹn ngào ở những nốt cao nhất và đó cũng là lúc mình cáu điên lên và khóc cùng - like mother like son - hehe, mẹ nào con đấy, nếu tây nó hiểu. Ngày đầu đưa mình đến trường, mẹ cũng nói trước với cô cái sự khó khăn của hai mẹ con. Mẹ phát hoảng khi cô bảo là mình sẽ chỉ học với cô 2 tiếng rưỡi, mà theo cô, như thế là rất ngắn, vừa sức của những bạn mới bắt đầu. Mẹ để lại cho cô vài số điện thoại khác nhau và dặn đi dặn lại là nếu mình không học được thì cô cứ gọi điện để trả mình "về địa phương". Mình thì thấy học chẳng khó gì là khó. Khó nhất là phải ngồi trật tự nghe cô nói và làm đúng những điều cô bảo. Nhiều khi, mình muốn kể chuyện gì đó hoặc bất chợt thấy có cái gì đó hay hơn mà mình muốn thử làm thay vì làm như cô bảo. Cô và mình cùng nói tiếng Việt nhưng rất nhiều điều mình không hiểu. Nào là ô li, nào là điểm đặt bút, nào là nét sổ, nét hất... tất tần tật đều mới đối với mình. Cô thì thích dạy mình viết luôn chữ nhỏ nhưng mình thì chỉ viết chữ to thôi. Này, mình biết làm toán đấy. Viết chữ nhỏ thì phải viết nhiều hơn chữ to, dại gì cơ chứ. Tính mình thích các thứ phải đẹp ngay nên mình tẩy đi tẩy lại một chữ đến khi nó đèm đẹp như ý mới thôi. Cô giáo thì rất ngạc nhiên khi mình có thể viết đẹp và nhanh bằng tay trái. Trời ạ, tay trái của mình thì khác gì tay phải của cô. Ở nhà trẻ của mình, chẳng ai uốn nắn một đứa trẻ phải ăn bằng tay nào, vẽ bằng tay nào cả. Cứ tay nào xúc nhanh và gọn, tay nào viết đẹp vẽ hay thì ta xài thôi. Buổi học đầu tiên trôi qua rất nhanh. Mình viết hẳn 3 trang làm cho mẹ lé cả mắt khi đến đón. Mẹ đồng ý để cô dạy mình cả toán nữa vì cô bảo nếu chỉ học đọc và viết thì mình chán rất nhanh. Sau này, chính cái môn toán, môn-học-thêm-cho-khỏi-buồn, của mình lại khiến mình tự hào nhất. Mình được toàn điểm 10 và được cô khen là làm toán nhanh cơ đấy.

Mình "đến trường" tất cả các ngày... không nghỉ. Nói thì có vẻ khó hiểu nhưng đúng là mùa hè, mình có nhiều việc bận rộn và việc học khi đó phải tạm gác qua một bên. Mình ôn bài đọc khi đi trên xe ô tô và tập viết trong nhà hàng hoặc trong lúc chờ cả nhà đi đón cô dâu cho anh Dũng. Việc làm bài ở nhà cũng không dễ dàng lắm. Mình và ông ngoại thường học ầm ỹ như mổ bò. Ông thì luôn cho rằng mình đã viết quá đẹp không cần sửa lại. Mình thì không thể yên tâm nếu mỗi chữ không tẩy đi viết lại đủ 4 lần. Ông nội thì cho rằng sau khi đi bơi về mình sẽ thoải mái và viết rất nhanh. Nhưng ông thường không thể gọi mình ra khỏi bể bơi vào đúng thời gian đã định mà thường là mình bơi quá cả tiếng đồng hồ. Thế là lại có một cuộc hò dô để mình ăn thật nhanh, viết thật nhanh cho đủ bài mang đến lớp. Mỗi khi trở lại "trường" mình có cả tỷ chuyện để kể cho cô nghe. Lớp học giờ không chỉ có mình mình mà còn nhiều anh chị khác. Mỗi người ngồi một bàn và làm một việc khác nhau. Trong lúc cô dạy mình tập đánh vần thì các anh chị làm toán. Trong khi mình tập viết thì cô lại dạy các anh chị cộng trừ hay viết lách cái gì đó khó hơn. Có chị thì ngồi chép bài mà cô giáo đọc (sau này, mẹ giải thích cho mình đó là môn chính tả). Trường rất nóng vì ở gần mặt trời (nhà cô cao tít, lớp học ở tầng trên cùng nên gần mặt trời nhất). Hôm nào chỉ có mình và cô thì cô "chuyển trường" xuống phòng ăn mát mẻ ngay tầng một. Đi học tuy hóc nặng nhưng không phải không vui. Hôm thì cô nấu chè, hôm thì cô pha nước chanh cho mình uống. Em Đạt, con trai cô, cũng thích học với mình. Cô thường thưởng bim bim cho ai làm bài nhanh nhất hoặc được điểm cao nhất. Em Đạt lúc nào cũng chỉ thích thắng thôi.

Chẳng bao lâu thì mình đã học xong bảng chữ cái và viết được những chữ K rất đẹp bằng tay trái. Điều này làm cô cứ nhắc đi nhắc lại mãi (chắc vì cô chưa từng thấy ai viết tay trái được chữ K đẹp như mình làm). Mình chuyển sang học các phụ âm ghép và vần. Tiếng Việt rất khó và người ta không thể học tiếng Việt trong vòng 20 buổi học được. Vì thế, đến tận ngày mình rời Việt Nam về nhà thì mình vẫn chưa học hết các vần. Cô giáo tặng mình một cuốn vở đọc và giao cho mình bài tập làm trong cả một năm. Cô dặn mình phải làm hết bài để hè tới cô sẽ kiểm tra. Ái chà, bài tập cho một năm là nhiều lắm đó.

Bây giờ không có cô, mẹ con mình vẫn đang làm bài tập. Ngày nào mình cũng phải đánh vần. Mình cố gắng đọc trơn nhưng rất chậm và rốt cục thì mình phải đánh vần to lên cho mẹ giúp đỡ cùng. Mẹ thì đã đỡ cao giọng nhưng không hiểu sao lúc học với mẹ mình thường mỏi cổ, ngứa người, đau buồn trong chân tay và không tập trung như khi học cùng với cô giáo. Mình đang đánh vật với dấu huyền (`), dấu sắc (´) vì hai cái dấu quỷ quái này hay khiến mình lẫn lộn với nhau. Nhưng không sao, không hóc nặng thì làm sao gọi là học được.



Anh Kiki đi học Carolla và Lollo rồi. Cả tuần vừa rồi anh ấy chỉ học 1 chữ A. Ở Thụy Điển, người ta thong thả dạy mỗi tuần 1 chữ thôi chứ không như ở Việt Nam, anh ấy học hết các chữ trong chưa đầy 1 tháng. Tuần này anh ấy học chữ S. Giờ thì anh ấy có thể viết tên anh ấy - ANH và viết được cả tên mình nữa - SUE. Anh ấy không cáu gắt mấy khi học tiếng Thụy Điển, không như khi học tiếng Việt. Có lẽ việc tìm những từ bắt đầu bằng chữ A, chữ S không khó bằng việc đánh vần. Mình chưa biết hết các chữ nhưng nghe anh đánh vần mình cũng học được ối rồi. Sau này mẹ khỏi phải cao giọng với mình vì mình đã tự biết hết cả. Sờ u su, ờ yêu yêu, mờ e me huyền mẹ. Đấy, mẹ thấy Sue đánh vần giỏi hông?

Tháng sáu

0 comments

Tháng sáu trôi qua thật hiền hòa. Nắng rất ấm và cỏ rất xanh. Trên những bãi cỏ mướt mát, rất nhiều cô đẹp, và cả các bà đẹp, chú đẹp và bác không đẹp đua nhau nằm sưởi nắng. Bằng giờ này năm ngoái, bố đang tích cực giúp mẹ rửa bát đũa. Cửa sổ bếp mở ra khoảng sân tuyệt vời nhất nơi bố có thể "rửa bát thư giãn" với một giàn người đẹp đọc sách hay ngủ gật ngay bên khung cửa. Năm nay, bố bận đi công tác còn mẹ con mình thì hối hả chuẩn bị cho một chuyến đi dài về Việt Nam thành ra cái câu chuyện về "sưởi nắng" không còn nóng hổi như trước nữa.

Tháng sáu ở Việt Nam thật là chói chang. Mình xuống sân bay vào giữa trưa một ngày râm mát mà mồ hôi mồ kê vẫn tuôn như suối. Chẳng hiểu mẹ liên hệ kiểu gì với các ông bà mà khi mấy mẹ con đã ỉn một xe đầy nhóc đồ đạc quà cáp, len qua biển người chờ đón với đủ thứ tâm trạng và đủ chủng loại biển, băng rôn, cờ phướn, hoa hòe vẫn chưa thấy ai đến đón mấy mẹ con. Mình lo âu hỏi mẹ liệu có ai đón mình không. Mẹ chẳng thương cho tâm trạng sốt ruột của mình lại còn hù thêm, nói rằng nếu không ai đón thì chúng mình quay lại bên trong sân bay và lên máy bay về Thụy Điển. Ái chà, cái câu đó của mẹ khiến bụng mình có cái gì cứ cuộn hết cả lên. Nó khiến mình mếu máo. Bác Hà và bác Bengt cùng Cún và Kít đã có người mang hoa đến đón về rồi. Mình thì bị bỏ rơi ở đây. Em Sue cứ ngồi thu lu trong cái xe của em và mút chùn chụt cái ti giả. Em tò mò nhìn đám người đông đúc ở sân bay. Đúng là trẻ con, ở Việt Nam lúc nào mà chẳng đông như thế, có gì mà lạ chứ. Rốt cuộc thì ông bà cũng đến. Đầu tiên là ông ngoại rồi bà ngoại, dần dần cả chị Chi và ông bà nội cũng đã tìm thấy mình rồi. Gặp người nhà tỉnh hết cả người. Ít nhất thì mình cũng không phải ngồi trên cái máy bay chán phèo đó, bay lượn như chim suốt đêm để quay trở lại. Phùùùù... (Nói cho công bằng thì đi máy bay cũng không quá tệ. Em Kít rất chịu khó ngồi xem mình chơi game và hai đứa thoải mái nói tiếng Thụy Điển trong khi hai mẹ mải túm tụm uống cà phê và buôn chuyện).

Khi lên xe, mình và anh Kiki phải tạm chia tay. Mình ngồi trong lòng bà nội còn mẹ thì ngồi kế bên cho mình sờ sịt. Anh Kiki thì luyên thuyên leo lên xe của ông bà ngoại chạy tuốt đằng trước mất rồi. Xe chạy qua một cây cầu lớn và một dòng sông. Ngồi trên cây cầu cao mà nhìn xuống con sông khiến mình phấn chấn lạ. Sông, mẹ chưa dạy mình từ này bao giờ. Sông, sông, sông... mình cứ muốn reo lên mãi thôi. Mình ở nhà bà ngoại. Nhà có một cái sân cỏ xanh xanh và một góc râm mát dưới bóng cây mít và cây hồng xiêm. Đừng khen mình giỏi, đến anh Kiki cũng chẳng biết đó là cây gì, nhờ ông bà và mẹ nói cho mỗi ngày mình mới biết. Mẹ mua về một cái bể bơi con con. Mình thường bơi như cá ở trong đó mỗi ngày (như cá có nghĩa là bơi lội và uống nước trong đó luôn á). Ông ngoại là người trông coi bể bơi tốt nhất. Ông có thể để mình bơi hàng giờ mà không bắt mình lên cho đến khi mẹ chạy ra kêu á á và lùa tất cả lên cuốn khăn rồi mặc quần áo. Bà nội thật tội nghiệp vì bị gãy tay ngay hôm sau khi mình về. Thế là bà không bế được mình rồi. Mỗi ngày, chúng mình đến thăm bà và chơi với bà đến chiều mới về. Cuối tháng sáu, bác Hà và cả nhà lên Hà Nội, mẹ đưa tất cả đi đền Ngọc Sơn. Mình thấy con rùa to trông sợ sợ là. Chỉ có cái cầu gỗ đỏ đỏ, cong cong tên là Thê Húc là thích nhất. Mình chạy qua rồi lại chạy lại không biết bao nhiêu lần. Có một chuyện khiến mình rất ngạc nhiên là Hà Nội lúc nào cũng đông thật là đông. Ra phố đã đông, đến cái cầu con con nối vào ngôi đền nho nhỏ cũng đông quá thể.

Mình có nhiều người phải gặp, nhiều chuyện phải học và nhiều việc phải làm. Bố thì chưa về. Bà nội thì đau tay. Mẹ chạy đi chạy lại giữa hai nhà và muôn ngàn cuộc hẹn. Tháng sáu vèo qua với việc mẹ mất cái điện thoại ngay khi về đến nhà và hai anh em mình phải uống kháng sinh vì viêm tai mũi họng. Em Sue đã bắt đầu nói rất nhiều với một thứ tiếng Việt kì lạ, lơ lớ như tây. Mình thỉnh thoảng dịch sai ý em nhưng không sao, dịch sai dịch đúng gì em vẫn đánh mình chan chát. Tháng sáu đọng lại với 1 kí lô mà mình mới tăng thêm và hai cẳng chân nở đầy hoa gấm.

Hương tình yêu

0 comments

Mình thuộc hết mùi da thịt từng người trong nhà. Gục đầu vào ngực mẹ trưa nay có mùi tôm chiên bơ tỏi. Tóc mẹ thì thơm mùi dầu Aveda nhưng áo mẹ thì có một cục bơ tròn xoay bắn phải lúc nấu ăn trưa nay. Tay mẹ mịn và mát, xoa qua xoa lại một lát, mình tìm thấy một cái gì đó hơi sần lên và thế là mình ra sức cậy. hehe, đã gì đâu. Rồi mình lim dim ngủ. Cái cảm giác ngủ trong long mẹ như baby trong khi mình đã hơn hai tuổi rồi thật là dễ chịu khó tả.

Nếu được bố ôm, người bố sẽ rất nóng và đầy lông. Mình và bố sẽ có một cuộc chiến nho nhỏ giữa một bên tí tẹo và ra sức tấn công vào đám lông lá trên tay bố, với bên kia to lớn vững chãi nhưng đang hốt hoảng cản trở và trốn tránh những cú móc móc, gại gại móng tay mềm mềm trên da. Bố có mùi bụi và khói xe vì bố mới ra ngoài về. Anh Kiki chua loét mùi mồ hôi, trộn lẫn với mùi trà chanh. Anh ấy còn ám mùi điều hòa nhiệt độ vì hâu như anh ấy trốn mình vào trong đó để chơi game hay vẽ vời, chơi bài cũng như xem phim hoạt hình, anti mọi hình thức vận động chân tay. Bà nội rất mềm với làn da nhiều nếp nhăn. Tay bà đau và sực nức mùi rượu và mùi lá thuốc tỏa ra từ vết băng trên cổ tay. Ông nội cho mình ngồi trên cái bụng to của ông. Thỉnh thoảng, ông có mùi nước rửa bát hay nước cọ sàn nhà vì ông lúc nào sẵn lòng giúp bà, giúp mẹ hay bác lau nhà hoặc cọ sàn. Bác Lan có mùi phấn và keo sịt tóc thơm thơm. Anh Dũng bảnh chọe có mùi chú rể. Bà ngoại lúc thì có mùi bột cám gà khi mới từ chuồng gà ra, lúc thì thơm nức mùi sữa tắm Dior. Áo bà lúc nào cũng có một mùi oải hương đặc biệt. Ông ngoại có mùi rượu thuốc. Còn bác Neo có mùi lam lũ từ trong cái bếp đun rơm… Ai cũng có một mùi đặc biệt và thân thuộc. Mình cũng giống con Men – con chó nhà bác Hùng, nhận ra mọi người nhờ mùi hương khác nhau. Mình cũng không thích người lạ vì họ có mùi kỳ cục. Con Men cũng thế, nhưng khác mình nem nép bỏ đi, nó sủa lên rất khiếp, ra chiều giận dữ. Mùi Việt Nam cũng khác mùi Thụy Điển. Mùi gốc mít khác với mùi cây thong. Mùi nắng oi nồng khác với mùi tuyết lạnh. Mùi biển tanh tanh ở Đồ Sơn khác với mùi bãi tắm ở Växholm. Ngay cả đường phố mùi cũng khác nhau, mùi bụi mỗi nơi cũng khác. Người lớn thì hay phàn nàn nơi này ô nhiễm, chỗ kia khói bụi. Mình thì chẳng phiền. Với mình, mỗi mùi là một tí cuộc sống mà mình đang thử. Mùi nào cũng thú vị, đáng yêu.

Em Sue ưa dụi vào lòng mẹ và sờ sịt khắp nơi. Nhìn cái mặt lờ đờ như phê thuốc của em ấy buồn cười thật. Em có mùi thơm thơm của trẻ con trong tóc và đầy một bỉm cứt thôi dưới mông. Thỉnh thoảng em không cho mẹ tháo cái bỉm đã quá tải ra nên người em có một mùi nước tè trẻ con khai nhè nhẹ. Buổi sáng là lúc cả nhà bốc mùi. Toilet chật ních 4 người chen vai thích cánh, giành nhau cái bồn rửa mặt để vệ sinh cá nhân trước. Không hiểu sao bố mẹ lại hôn nhau vào lúc ấy được cơ chứ. Mình thề là sẽ không lấy vợ vì không thể yêu nụ hôn buổi sáng của bất kỳ ai, mà nói chung là nụ hôn bất kỳ buổi nào mình cũng đều không thích cả. Mà không thích hôn thì không thể lấy vợ được. Mẹ bảo, khi đã yêu ai đó mình sẽ không còn thấy phiền về mùi vị của người ta nữa, thậm chí còn thấy nhớ nếu thiếu thốn nó nữa cơ đấy. Chả trách, mỗi khi đi công tác, mẹ cứ gói theo cái áo hôi rình của mình. Hihihi, mùi mồ hôi chua loét ấy chính là hương tình yêu, eo…

Friday, June 6, 2008

Những câu chuyện sáng tác ở nhà trẻ

0 comments


Hôm 2/6 bọn anh đã bế giáng rồi. Bế giảng là chữ của mẹ, nghĩa là hết học, năm học kết thúc. Nhưng như thế không đúng lắm vì anh em mình vẫn đi học đấy thôi. Năm học của bọn mình chẳng có ngày nào là bắt đầu ngày nào là kết thúc cả, ngày nào cũng vui bằng nhau và một số ngày đặc biệt hơn một tí. 2/6 là một ngày đặc biệt vì bọn anh biểu diễn rối tay cho các bố mẹ xem. Chỉ có bọn anh, những người lớn sẽ tạm biệt nhà trẻ để đến trường học thì mới được biểu diễn thôi. Bọn anh phải tự mình nghĩ ra một câu chuyện nào đó. Rồi tự mình sản xuất một con rối để tự kể và biểu diễn câu chuyện đó cho các bố mẹ nghe. Nghĩ ra một câu chuyện chẳng dễ dàng gì. Có những bạn thì nghĩ ra cả tỉ thứ buồn cười còn có những bạn thì chỉ kể ngắn thôi. Vì hôm nọ em đến muộn, không được nghe chuyện của anh nên anh kể lại cho em nghe tất cả các chuyện buồn cười hôm đó nhé. Hehehe, đảm bảo là buồn cười lắm.

Câu chuyện của Viktor về một anh chàng
Ngày xửa ngày xưa có một anh chàng đi đến cửa hàng và ăn trộm các thứ. Cảnh sát đến và bắt anh ta về đồn. Sau đó anh ta bỏ chạy và bị cảnh sát giết chết. Hết chuyện.

Câu chuyện của William về con khủng long
T-Rex tấn công một cậu bé và ăn thịt cậu ta. Sau đó nó đi đến bên hồ và uống nước. Nó cực kỳ khát. Sau đó nó đi đến một thành phố và tấn công thành phố đó. Có hai viên cảnh sát đi đến và bắn T-Rex. Nó cào chết luôn cả cảnh sát và phá tan cả thành phố. Sau đó nó phá 4 thành phố trên trái đất. Hết.

Câu chuyện của Fengyu về cá sấu
Ngày xửa ngày xưa có một con cá sấu sống ở Trung Quốc. Nó sống một mình vì mẹ nó ở Thụy Điển. Nó là anh lớn và nó có một em gái cũng sống ở Trung Quốc. Nó không có tiền để mua thức ăn và phải đi ăn trộm đồ ăn. Nó rất thích ăn cá và ăn nhiều đến nỗi phát ợ cả ra. Sau đó nó đi trộm máy bayđến Thụy Điển và tìm mẹ rồi ôm mẹ rất chặt. Thế là câu chuyện kết thúc.

Câu chuyện của anh về cá voi
Ngày xưa có một con cá voi sống ở dưới nước. Có một con cá bơi đến. Con cá nhỏ rất sợ vì cá voi suýt nữa quật đuôi vào nó. Nhưng có những con cá khác đến và nói với cá voi: Cẩn thận đấy. Thế là cá voi bơi cẩn thận. Sau đó có một con cá mập bơi đến. Các con cá đều rất sợ hãi. Thế là cá voi bơi lại và quật cá mập bằng cái đuôi của mình và thế là câu chuyện kết thúc.

Câu chuyện của Elif về công chúa
Ngày xưa có một nàng công chúa tên là Elif. Nàng sống ở Skogås và nàng rất thích nhảy múa cùng ca hát. Nàng kết hôn với một hoàng tử và sinh được 2 người con. Một hôm, nàng đưa hai con ra công viên và chơi xích đu. Và câu chuyện thế là hết.

Câu chuyện phù thủy của Sevval
Ngày xửa ngày xưa có một bà phù thủy đi chợ và mua một ít thịt viên và cả phấn để vẽ. Thế là có một con người đi đến và muốn mua những viên phấn cuối cùng. Thế là bà phủ thủy để lại những viên phấn lên giá để người đó mua được chúng. Hết.

Câu chuyện của Tina về cá mập
Ngày xưa có một con cá mập sống ở Skogås. Nó sống với mẹ ở dưới biển và ăn cá ở đó. Nó có những người bạn tên là Sevval và Fengyu. Chúng thường chơi trốn tìm và cá mập thường nấp ở dưới một tảng đá. Chúng ngồi với nhau và ăn những con cá mà cá mập bắt được. Sau đó có một cái thuyền đến và thế là cá mập bỏ chạy vì nó nghĩ rằng người ta đến để bắt một con cá mập to. Tèn tén ten... câu chuyện đến đây là hết.

Câu chuyện về phù thủy, công chúa và cá mập (Sevval, Elif và Tina kể)
Ngày xửa ngày xưa có một mụ phù phủy sống với một con cá mập. Một hôm, mụ phù thủy bảo cá mập: Hãy đi và ăn thịt con người đi! Nhưng chẳng có con người nào cho cá mập ăn thịt cả. Nhưng có một công chúa sống ở một tòa lâu đài xa xa. Cá mập phải bơi rất là xa đến nơi công chúa đang ngồi và ngắm xuống nước. Thế là cá mập phải nhảy lên, vươn mình để bắt công chúa. Công chúa nhìn thấy cá mập bèn nhảy xuống nước và bơi rất nhanh. Cá mập đuổi theo và nuốt luôn công chúa vào bụng. Sau đó nó bơi về nhà với mụ phù thủy và há miệng thật to cho mụ phù thủy nhìn thấy công chúa bị nó nuốt ở trong đó. Thế là mụ phù thủy nói: BRAVO!!!
Tèn tén ten... thế là hết chuyện.

Chuyện cá voi và cá sấu (anh và Fengyu kể)
Ngày xưa có một con cá voi và vài con cá bơi lội và chơi đùa. Có một con cá vàng bơi đến vào muốn chơi cùng thế là tất cả chơi trốn tìm. Một con cá sấu đi xuống nước có lẽ để bắt cá và ăn thịt chúng. Nhưng con cá sấu này chỉ bơi và tìm được một con cá để chơi cùng nhưng lại bị một con cá mập bơi đến và ăn thịt mất. Thế là cá sấu bơi về nhà nhưng trước hết nó đi trốn và chơi trò trốn tìm với cá mập. Thế rồi cá voi đến và nhìn thấy cá mập. Cá voi thì rất khỏe nên cá mập vội vàng bỏ chạy về nhà vì nó rất sợ và hơi buồn. Còn cá voi và cá sấu thì rất vui và về nhà cùng nhau. Câu chuyện đến đây là hết.

Cậu bé và T-Rex (Viktor và William kể)
Có một cậu bé đi chơi vào trong rừng. Cậu có một cái ống nhòm để xem các con thú. Cậu nhìn thấy một con gấu nhưng nó không sợ vì con gấu đằng nào cũng ở cực kỳ cực kỳ xa. Nhưng không lâu sau, có một con khủng long T-Rex đi vào rừng và ăn thịt vài con thú vì nó là một con thú ăn thịt. Khi đã no, nó uống nước ở một cái hồ trong rừng. Sau đó nó đi về hang. Cậu bé cứ đi và cứ đi rồi cậu nhìn thấy những dấu chân to. Cậu cảm thấy hơi hơi sợ một tí nưng mà cậu vẫn theo những dấu chân suốt dọc đường và đi đến một cái hang. Cái hang có 3 cửa và cậu bé đi thẳng vào trong. Ở trong đó có vũng nước của T-Rex. Cậu bé mặc quần bơi và chạy thẳng xuống nước. Thật may, T-Rex có một con đường bí mật trên bãi cát nhưng ở đó có rất chi là nhiều cua. Chúng cứ muốn cắp cậu bé nhưng cậu bơi cực nhanh. Cậu nhìn thấy T-Rex đang muốn tấn công cậu và cố cào cậu. NHưng cậu bé đã tìm thấy một cái thuyền và phóng như bay khỏi con T-Rex. Nhưng T-Rex đã cào tung 10 tấm ván khỏi cái thuyền rồi nó lại cào thêm 30 tấm ván nữa nhưng cậu bé đã kịp trèo lên một cái cây. Và ở đó, những người lính cứu hỏa đã cứu cậu. T-Rex thì bỏ về nhà chính là cái hang cũ của nó.

Tuesday, May 27, 2008

Cuộc đi dạo hành xác

1 comments

Mẹ là người "ăng-ti" (anti-) các thể loại vận động. Mẹ béo đến mức bác sỹ phải gọi điện đến nhà gọi mẹ đi khám và viết cho mẹ một cái đơn thuốc, trong đó bắt mẹ vận động mỗi ngày. Mình đã bảo mẹ bao nhiêu lần là phải ăn và ngủ đúng giờ, phải vận động nhiều cho thân hình cân đối. Nhưng đúng là người lớn khó dạy hơn trẻ con, nói mãi cũng vậy à. Chiều thứ 6, bố nghỉ làm về sớm và đón cả nhà đi vào rừng đi dạo. Tất nhiên là mình và em rất thích. Mẹ cũng tỏ ra hào hứng và chuẩn bị rất nhiều món ăn picnic ngon lành. Đi dạo là một cách tốt đến giảm béo mà.

Rừng đây rồi, vườn quốc gia, khu vực bảo tồn tự nhiên ở ngay gần nhà. Bố chạy xe rẹt một chút đã tới. Mình đã ăn một chút trước khi đi nên mình có thể đi đến sáng mai cũng được. Mình là mạnh khỏe nhất nhà mà. Bố mẹ xem bản đồ và bàn bạc một hồi. Mình thấy mẹ vung tay chỉ đạo: Đường này, cứ đi đi, đẹp lắm, có cái cầu kia kìa.



Đúng là có môt cây cầu bắc qua một cái hồ mà người ta gọi là hồ Nhỏ. Hồ này là sâu lắm 25m lận. Bố bảo đó là cái hồ sâu nhất trong các hồ thuộc hệ thống hồ Tyresta. Mẹ tìm được một tảng đá đẹp bên bờ hồ và định ngả hết đồ lề ra ăn nhậu tại trận. Đúng là mẹ, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ăn với uống. Mình và bố phải vội vàng can ngăn, vừa mới đi được mấy bước thôi mà. Phải khám phá một chút, tìm chỗ nào đẹp hơn thì ta sẽ ngồi ăn tối và phơi nắng buổi chiều. Hơn nữa, ngồi bên bờ hồ thế này mình nghĩ cũng run run. Nhỡ ra, lăn tòm xuống, phải chìm 25m mới tới đáy cũng nghe buồn buồn nơi sống lưng chứ không à.

Đi thì đi. Rừng chiều yên tĩnh đến lạ. Mẹ chỉ cho mình rất nhiều cây blueberries. Mẹ bảo, quả này ở Việt Nam cũng có, gọi là quả sim đấy. Nếu mình cần berries là mứt, làm bánh hoặc làm xi-rô, mình chỉ việc vào rừng khi quả chín và hái một lát thì có mà đầy, muốn làm gì thì làm. Mình đi qua một mảnh đất, thấy có cái biển ghi: Nơi đây, vào năm 1627 có một lò rèn. Chà, bây giờ là thế kỷ 21, khi đó là thế kỷ 17, nghĩa là 4 thế kỷ rồi. Một thế kỷ là 100 năm, 400 năm là nhiều lắm đó. Mãi năm 1950 nơi đó mới cháy rụi và để lại một cái móng nhà bằng đá và một mảnh vườn cỏ mọc tới đầu gối của mình. Mẹ lại gạ gẫm dừng chân. Bố bảo cố đi thêm một đoạn xem có chỗ nào đẹp hơn không chứ ở đây cỏ cao lút, làm sao mà trải khăn ngồi xuống được. Nào lại đi, cái mặt mẹ trông bắt đầu bí xị rồi. Mới đi có nửa tiếng đã mệt sao mẹ ơi??

Á á á, có con gì chui vào tai con mẹ ơi. Oài, nó lại chui ra rồi, hóa là là một con muỗi. Trong rừng này nhiều muỗi quá. Buổi chiều, muỗi rủ nhau đi tuần hàng đàn. Mà sao càng đi càng thấy sâu hun hút vậy ta? Không có bãi cỏ xanh biếc bên cạnh một hồ nước trong xanh và có một đôi thiên nga chầm chậm dạo chơi như viễn cảnh bố mẹ vẽ ra cho mình gì cả. Mẹ ơi, con cũng mệt rồi. Mẹ trả lời hết nổi. Từ lúc nào, mình đã thấy mẹ "tắt đài", không còn giảng giải về con mối, con kiến, cây thông, chim muông gì nữa rồi. Bố cũng hết chăm chăm chụp hình ba cái thứ cây cối lăng nhăng mà quay sang phụ mẹ đẩy cái xe đầy đồ ăn, túi máy ảnh, chân máy, đồ tã lót hầm bà làng và cả em Sue chễm trệ trên đó nữa.

Cuối cùng thì cả nhà cũng tìm được một gốc cây ven đường để dừng chân ăn tối. Bố hết còn muốn tìm chỗ đẹp còn mẹ thì hết cười rồi. Mình thì thấy bánh rất ngon và salad mẹ trộn thì lúc nào cũng tuyệt. Em Sue chẳng ý kiến ý ong gì, ngồi xơi tì tì cả hộp ngô. Mẹ chẳng nói gì. Còn bố thì ra sức phân bua: Bố đâu có biết đường xa thế này.

Giờ thì cái bụng đã thôi biểu tình nhưng đôi chân thì bắt đầu trở chứng. Nó mỏi mỏi, buồn buồn làm như không muốn vác cái thân hình mình ở bên trên. Mình ước gì có một cái trailor gắn vào xe của em Sue cho mình đứng lên và bố mẹ đẩy đi. Nhưng mẹ bảo, đường rừng thế này, có trailor thì mẹ cũng không thể đẩy mình đi được. Sắp đến rồi, mẹ nói thế suốt thôi vậy mà con đường thì cứ như dài mãi.

Kính coong, kính coong... Cả nhà mình phải dẹp qua một bên cho một bác đạp xe đạp đi qua. Bố hỏi bác xem quay lại hay đi tiếp thì gần hơn. Tai hoạ chưa, bác ấy bảo chỗ này là vừa đúng nửa đường!! Tiến thoái lưỡng nan, mẹ quyết định đi tiếp cho biết. Bố thì đành chấp nhận thất bại, thừa nhận đi lạc đường vì không thể tìm ra cái thác nước mà bố định chỉ cho mấy mẹ con. Mình thì mệt quá rồi. Giờ này, nếu ở nhà thì mình đã tắm, uống một cốc sữa ấm và đi ngủ. Còn bây giờ, mình phải đi cố qua cái dốc này, rồi lại cố qua cái khúc quanh kia, rồi cố đến cái cây kia, rồi cố xuống hết cái dốc nọ, rồi qua một quãng đồi, vượt một trang trại có mấy con ngựa và dê, đến bên một bờ hồ, rồi vòng qua phía bên kia... Trời ơi, giờ mình đã láng máng hiểu thế nào là "hành xác". Em Sue thì chẳng cần biết thế nào là nhọc nhằn. Em ngồi yên trên xe, cần mẫn khều khều những hạt ngô trong cái lon và ăn nhóc nhách. Sao mà mình thèm cái xe của em Sue quá!!

Đây rồi!! Bố reo lên. Bố đã tìm thấy cái thác nước mà bố định chỉ cho mấy mẹ con. Hic, sao bố không tìm thấy nó sớm một chút. Thác nước này trước đây người ta đã đặt một cối xay nước. Họ sản xuất giấy, rèn các thứ dụng cụ, vũ khí ở đây. Giờ thì người ta hay đến đây câu cá. Thác nho nhỏ và hay hay. Chụp ảnh một hồi, bố bảo mấy mẹ con ngồi chờ bố đi lấy xe rồi đón mấy mẹ con. Cái gì???



Bố bảo, vì nhầm hướng nên cả nhà đã đi hết một vòng trong rừng trong khi từ chỗ bố đậu xe, đi ngược lại hướng cả nhà đã đi khoảng 600m là đã đến thác nước rồi. Vậy mà bố mẹ làm con đi 5km vòng quanh trong rừng. Đúng là "đi dạo hành xác"! Không biết mẹ có giảm được kí lô nào sau chuyến này không?

Ngày hội trường - Gårdsfest

1 comments

Ngày 15 tháng 5 là ngày hội trường. Bố cười bò khi mình khoe rằng nhà trẻ của mình có ngày hội. Trường của ông bà, bố mẹ có ngày hội trường thì sao nhà trẻ của bọn mình lại không có hội trường được nhỉ. Người lớn cứ làm như là chỉ họ mới biết hội hè thôi.

Năm nay, chủ đề của ngày hội là Nước. Bọn mình có thể làm mọi thứ liên quan đến nước. Cô Ulla của em Sue đội một cái mũ có gắn một cái thuyền buồm. Mũ của cô Kestine thì còn oách hơn, có hẳn một cái cần câu cá và có cả cá nữa. Mẹ gập cho mình một cái mũ bằng giấy để mình làm cướp biển nhưng mà gió cứ thổi phần phật. Cướp biển gì mà cứ phải giữ mũ suốt thế thì làm ăn gì. Cuối cùng, mẹ nghĩ ra một cách, mẹ dán những bông tuyết lên trên cái mũ của mình. Thế là xong, tuyết cũng chính là nước đấy. Cái mũ của mình thành ra là đẹp nhất!

Hôm nay, mình được làm các thí nghiệm về nước. Nếu mình muốn nhặt một quả trứng trong một cái bình đầy nước mà không muốn xắn tay áo lên thì chỉ cần đổ nhiều muối vào trong nước và ngoáy tan muối thế là quả trứng sẽ nổi lên và mình nhón tay là lấy đước trứng ra ngay.



Nếu mình muốn có hàng đống bọt thì chỉ việc cho xà phòng vào nước và cắm một cái que vào mà thổi. Bọt sẽ nổi lên to khéo mà hơn cả cái đầu mình.



Nếu mình muốn làm một xoáy nước thì chỉ cần nối hai cái chai vào nhau và xoay xoay cái chai một chút. Nước chảy từ chai nọ sang chai kia sẽ có hình như một cơn lốc hoặc một xoáy nước thực sự.



Cô Lena bảo, nếu ngoài biển mà có xoáy nước thì các tàu thuyền sẽ bị cuốn vào đấy, chìm ngay. Ơ, thế cuốn vào rồi thì tàu thuyền sẽ đi đến đâu?? Giả sử, bên này biển là một cái chai thì cái chai thứ 2 là đâu nhỉ?? Khó hiểu phết, nhờ!

Em Sue hôm nay bị ốm nên không được chơi trò thú vị nhất là tìm báu vật. Các cô thả bao nhiêu ngọc xuống đáy hồ, phía trên đầy bọt. Bọn mình phải thò tay vào mà mò. Khó lắm, mình đã ngắm kỹ viên ngọc màu xanh mà khi mò lên toàn thấy viên màu trắng thôi. Mình ướt sạch từ đầu đến chân và phải đi lấy quần áo để thay. Cũng bõ. Mình mò được mấy viên ngọc đẹp cực kỳ. Mình để dành 1 viên làm mắt con cá của mình.





Nói đến cá, em Sue được đi vẽ cá. Em ấy bôi chét một hồi thành ra một con cá màu xanh lá cây.



Mình vẽ con cá của mình 3 màu và cẩn thận dán cho nó một con mắt màu xanh. Không hiểu vì sao mà cuối cùng, cái con mắt ấy lại trôi vào giữa người con cá chứ không nằm ở đầu cá như mình muốn. Kệ, ngoài biển thiếu gì loại cá khác nhau. Thế nào chẳng có một loại mà có mắt ở giữa bụng như con của mình. Ai cũng làm mắt cá ở đầu thì có gì đặc biệt nữa chứ.



Ngày hội trường kết thúc bằng một bữa BBQ. Mình xếp hàng lấy vé, lấy đồ ăn cho mẹ và em mệt hết cả người. Mẹ bảo, mẹ là khách ở trường mình, còn mình là chủ nên mình phải phục vụ khách. Thế là chỉ có mình vất vả. Em Sue ngồi thu lu trên lòng bà bảo mẫu yêu quý của em trông mà ghét. Con gái lúc nào cũng được ưu tiên cả. Nhưng nếu không phục vụ con gái thì con trai biết làm gì??





Em rất thích hội trường anh Kiki ạ. Mẹ bảo là mẹ cũng thích hội trường nhưng vì mẹ lớn quá rồi nên không được đi học trường của bọn mình nữa. Vì thế, mẹ chỉ làm khách của bọn mình được thôi. Thực ra, nếu em không ốm thì em cũng không ngồi một chỗ để anh phục vụ em như thế. Em có thể phụ anh mò ngọc chẳng hạn. Nhưng em không dại gì làm ướt hết quần áo như anh đâu. Hihihi, anh không nhìn vào mặt mẹ cái lúc mà anh làm ướt hết quần áo từ đầu đến chân ấy, trông giận dữ buồn cười lắm. Em phải đi theo mẹ tìm quần áo cho anh thay. Mẹ giận lắm, chạy phăng phăng từ phòng nọ qua phòng kia, bới hết mấy cái túi của anh để tìm đồ mà không thấy. Túi thì anh để toàn quần, túi thì toàn bít tất. Anh lộn xộn quá, anh Kiki ạ. Cuối cùng thì mẹ móc được một cái áo cô phơi trong tủ sấy cho anh. Té ra, một ngày mà anh đã làm ướt mấy cái áo liền cơ đấy.

Thursday, May 8, 2008

Lớp vỡ lòng

0 comments




Anh sắp đi học vỡ lòng Sue ạ. Nghĩa là mỗi sáng, mình sẽ chỉ cùng nhau đi đến ngã ba rồi em sẽ đến trường cũ còn anh đi đến trường mới của anh. Trường anh, em đã được đến thăm một lần rồi đấy. Mẹ bảo, thỉnh thoảng em có thể đến thăm chỗ anh học. Anh sẽ nói với cô giáo chuyện này. Cô giáo anh tóc rất dài và rất thích trẻ con. Hôm nọ, trong buổi gặp mặt đầu tiên, cô cầm tay bọn anh và bảo: Người ta làm thầy cô giáo vì thích được cầm tay trẻ con đấy. Lớp anh có 27 bạn nhưng anh mới chỉ gặp 12 bạn thôi. Cô bảo, buổi đầu tiên, cô muốn dành nhiều thời gian cho từng người nên nếu cả 27 bạn cùng đến, cô sẽ không bắt tay từng bạn, nắm tay từng người để dắt đi khắp nơi hay trả lời mọi câu hỏi của 27 người được. 12 người thì có thể được, người nọ chờ người kia một tý. Tối qua, mẹ đi họp phụ huynh (từ này là mới nhé, có nghĩa là bố mẹ) và nói rằng lớp anh có 1 anh chơi piano rất giỏi và một anh khác thì cũng thích lego như anh. Lớp anh còn có nhiều chị thích chơi đá bóng nữa cơ. Anh cũng thích đá bóng nhưng nếu đá bóng thắng con gái thì có vẻ cũng không vênh vang gì cho lắm. Anh sẽ làm nhiều thứ ở trường mới. Có một tờ giấy to, ghi chi chít những việc anh phải làm. May quá, việc quan trọng nhất là chơi. Cái này thì anh giỏi lắm. Cô bảo, chơi cũng là học. Trẻ con học các thứ bằng việc chơi. Tưởng đi học là thế nào chứ đến lớp để chơi thì anh thấy ngon lành quá! Lớp anh cũng sẽ có nhiều buổi samling, nôm na là tập trung. Bọn anh sẽ ngồi với nhau, hát hoặc lắng nghe cô giáo nói điều gì đó. Trong buổi samling, luôn luôn chỉ có 1 người được nói còn những người khác lắng nghe. Ai muốn nói thì sẽ phải giơ tay đấy. Anh không biết liệu ngồi yên nghe người khác nói một chút có khó lắm không nhưng cô bảo chuyện này quan trọng, phải tập luyện để khi lên lớp 1 hay lớn hơn nữa mình mới học tập được.
Bọn anh sẽ học nhạc. Hát và nhảy múa cũng là nhạc luôn. Thậm chí bọn anh có giờ vận động cũng là theo nhạc. Trường anh mới xây xong một sân khấu kịch. Hôm nọ, khi đi họp phụ huynh, các bố mẹ đã nhất trí là sẽ viết kịch cho bọn anh biểu diễn đấy. Rồi em sẽ được xem. Mỗi ngày bọn anh phải vận động ít nhất nửa giờ. Nhưng cô giáo nói là đảm bảo bọn anh sẽ được vận động nhiều hơn thế. Em có biết là bọn anh sẽ đi bộ đến tận Skansen, những 20km từ trường anh không? Anh không biết rồi anh sẽ đi làm sao nữa. Chuyện này anh sẽ phải nói với cô giáo. Đi bộ thế thì mỏi lắm. Anh sẽ học về hình ảnh bằng những màu sắc, chất liệu và kỹ thuật mới. Có thể sẽ rất khác những gì bọn mình vẫn làm ở mẫu giáo. Hôm đến thăm trường, anh thấy các bạn ở đó làm những con gì bằng bột giấy. Họ còn buộc các que củi thành những chữ cái và chụp ảnh lẫn nhau nữa. Anh nghĩ là không có gì khó cả. Trường anh học chuyên về khoa học tự nhiên và công nghệ. Chủ đề của mùa thu tới sẽ là Thăng bằng và cái gì đó, cô nói anh quên rồi. Người ta sẽ phải chơi, phải học và khám phá về cái gọi là thăng bằng. Em biết thế là gì không?? Là làm sao em đi được xe đạp, đi nhanh thì ổn mà đi chậm thì lại bị đổ xe. Là làm sao em chơi bập bênh được với bạn. Là trò chơi xích đu mà em yêu thích đấy. Nhưng tại sao lại thế thì đợi khi nào đi học anh sẽ bảo cho. Ở trường, anh sẽ được học về các kỹ năng xã hội và khả năng biểu cảm. Cô bảo những điều này là quan trọng lắm. Nếu một người chỉ biết làm toán mà không biết tự tắm rửa, chăm sóc bản thân, hoặc không có bạn bè hoặc không biết yêu, biết ghét, không hiểu gì về cuộc sống xung quanh thì chán lắm. Sau cùng thì bọn anh sẽ học một chút toán và chữ nghĩa. Nhưng cô bảo không nhiều lắm, chủ yếu là trò chơi thôi. Cô bảo là toán thì người ta có thể học ở khắp mọi nơi, sẽ không ai phải ngồi vào bàn và làm toán hết bài này sang bài khác cả. Chữ cũng thế. Cô sẽ đọc sách cho bọn anh và bọn anh sẽ tìm cách để tự đọc lấy và tự học lấy các chữ.

Trường học đại thể sẽ như thế. Anh sẽ có nhiều việc để làm ở đó. Cũng may là lớp học của anh cũng rộng rãi. Anh phát hiện ra có cả một phòng lego với một núi lego và cả một tòa lâu đài. Cũng giống ở trường cũ của chúng mình, bọn anh cũng có phòng ăn, phòng đọc sách. Hôm nọ đến trường anh, em thấy phòng tập có to không? Mỗi tuần anh chỉ đến đó 1 lần thôi. Còn thì anh đi thư viện (trường anh có 1 thư viện riêng hẳn hoi đấy nhé) hoặc sang phòng học nhạc và múa may ở đó, hoặc đọc sách hay chơi trò chơi với các bạn trong những cái phòng nho nhỏ mà có rất nhiều sofa ấy. Trường anh có rất nhiều biển cấm. Cái biển cấm mà anh... thích nhất đó là: Cấm làm phiền một đứa trẻ đang đọc sách! Em bảo thế có hay không?? Anh sẽ đạp xe đi học. Bao giờ em lớn bằng anh và đi học, em cũng sẽ được đạp xe thôi. Sang trường mới, anh sẽ nhớ em nhiều đấy. Nhưng anh có thể đi đón em mỗi ngày và chúng mình sẽ kể các chuyện ở trường cho nhau nghe. OK??


Chán nhỉ, em thích lúc nào cũng học cùng với anh, ở cùng trường với anh. Em thích khi nào em buồn bã, anh sẽ chạy đến và làm cái gì đó buồn cười như bây giờ. Em thích đi xe đạp như anh ấy. Em sẽ lớn nhanh rồi lại chuyển sang học cùng trường với anh, anh nhé.

Friday, May 2, 2008

Sinh nhật

3 comments


Sinh nht bao giờ cũng là một dịp đặc biệt. Với mẹ, trước mỗi dịp sinh nhật ai đó trong nhà bao giờ cũng là “tháng hành động”. Mẹ khiến mình hồi hộp suốt cả tháng trời. Xem lịch không dễ dàng gì vậy mà mình phải học xem lịch, biết được các tháng và chờ đợi mòn mỏi cho tháng 3 qua đi. Nhưng hai tuần đầu tiên của tháng 4 mới thực sự là dài vì sau đó chính là ngày sinh nhật của mình. Cô Lena cũng làm một cái gì đó cho mình nhân dịp sinh nhật nhưng cô cũng như mẹ, dứt khoát không chịu nói.

Mười sáu tháng tư, mình tỉnh giấc cùng một nụ hôn chúc mừng của mẹ. Quà, phải đi tìm quà. Quà của mẹ to và nặng trịch. Một cuốn Bách khoa dành cho trẻ con và một cuốn BOB the Builder. Hehe, tuyệt cú mèo! Mẹ biết là mình yêu BOB. Nhưng có cái gói gì bé bé của bố đây. PSP!!!! Trời ơi, ngoài sức tưởng tượng! Mình cứ ước ao mãi về một hộp lego tàu thuỷ chứ cái thứ này thì quả là mình chẳng dám mơ. Anh An có một cái mà mỗi lần mình sờ vào là anh ấy cứ hét toáng lên. Vậy mà giờ đây mình có nguyên một cái láng lẩy, cáu cạnh để chơi Pokémon một mình, hơ hơ, bao nhiêu mạng cũng được, không ai tranh giành, lườm nguýt. Sinh nhật ơi, mỗi năm mình muốn sinh nhật độ 10 lần. Mẹ còn mua xe đạp cho mình nữa. Xe cũ đã bị kẻ xấu lấy mất mùa thu năm ngoái. Bây giờ trời đã sang xuân, mình đã có thể đi xe đến trường rồi. Mẹ nói là sẽ dắt mình đi mua xe đạp nữa. Cũng nhân ngày sinh nhật. Sao mà sướng thế hả trời!! Hôm nay ở lớp mình là Vua. Cô và các bạn hát tặng mình và mình được một thiếp chúc mừng đặc biệt có hình tuổi của mình - số 6. Khi mình nói mình muốn ăn dặm trong nhà, tất cả mọi người đều ăn trong nhà trước khi ra sân chơi. Mình được chọn trước tiên cái xe đạp nào mình thích vì hôm nay là sinh nhật mình và mình là Vua. hehe, mọi hôm mà ăn chậm ra sau thì còn cái xe ghẻ nào mình cũng phải chịu hết. Nhưng mà cô Lena bảo phải công bằng. Cứ chơi 15 phút thì mọi người phải đổi xe cho nhau để ai cũng được đến lượt đi xe tốt. Nhưng được đi trước tiên đã là sung sướng ghê gớm với mình rồi. Sinh nhật, sao mà tuyệt vời!

Bố mẹ bảo vì hai anh em có sinh nhật thật gần nhau nên bữa tiệc chung sẽ được làm vào cuối tuần. Mình sẽ được mời 5 người khách cùng với mình là 6 vì năm nay mình 6 tuổi. Dễ quá! Mình mời bạn Bờm và anh An như thế thì sẽ có chị Cún (chị của Bờm) và anh Ngọc (anh của anh An) cùng đến. Mình rủ thêm em Tôm nữa là vừa xinh. Ờ, thế còn em Sue? Em Sue là em nhưng cũng là bạn mình, mình không mời em thì liệu em có buồn không nhỉ. Hế hế, mình ngốc quá. Em Sue cũng làm sinh nhật cùng mình. Có thể em cũng được mời 1 người bạn cho thành 2 người (em hai tuổi mà) giống như mình cũng nên. Không hiểu nó mời ai nhỉ?? Đấy, lo gì em không có mặt. Nhưng bao giờ mình 100 tuổi mình sẽ được mời 99 người bạn. Èo, lấy đâu ra chỗ mà ngồi nhỉ? Mà mời ai cho đủ 99 người đây ta?


Chờ mãi rồi cuối tuần cũng đến. Từ tuần trước mẹ đã nói đến sinh nhật của hai anh em mình vào cuối tuần. Mình cũng không biết sinh nhật là gì cả. Chuyện gì mẹ cũng bảo để đến sinh nhật, sinh nhật làm, sinh nhật ăn, sinh nhật mặc. Nhọc quá đi! Nhưng mà dù sinh nhật là cái gì thì cũng hi vong là nó hay. Mình thích các thứ hay. Bố đi đến bác Lan lấy quà Sinh nhật của ông bà và các bác gửi từ Hà Nội. Váy này, sách này cả dây buộc tóc cho mình nữa đấy. Thế thì được. Cứ mỗi ngày một sinh nhật mình cũng chịu. Mẹ định mời cả bà Gittan đến sinh nhật mình. Nhưng cuối tuần là ngày nghỉ, bà phải nghỉ chứ, làm sao đến tận nhà trông con được mẹ ơi?? Con có anh Kiki làm người bạn trong sinh nhật của con rồi. Anh Kiki thì lại có một đám bạn của anh ấy, đông vui dễ sợ. Các anh ấy bắt em chạy vòng quanh để đuổi theo, trong khi các anh vừa chạy, vừa trốn vào mọi xó khiến em tìm phát mệt. Buổi chiều, trong lúc mẹ chuẩn bị món ngon gì đó thì bố đưa tất cả đi Lâu đài trò chơi. Hihihi, xe bố chưa bao giờ chở đông người đến vậy. Anh Bờm ngồi trong lòng bác Hoa ở phía trước. Em ngồi trong lòng chị Cún ở phía sau. Cạnh em, anh Ngọc thì bế anh An ngồi giữa. Anh Tôm ngồi trong lòng anh Kiki ở phía bên kia. Bố bảo, nếu cảnh sát bắt thì bố chịu phạt chứ không để ai phải ở nhà hết. Thế mới gọi là bố chịu chơi chứ. Lâu đài trò chơi là một nơi... toàn trò chơi. Các anh ấy chạy biến vào đám trò chơi, bỏ em lại một mình. Đâu có sao, em chơi bập bênh với bác Hoa. Em trượt cầu trượt với bố và chị Cún. Em chui vào một đường ống tối om và trơn tuột. Véo... véo... thế là em rơi ra ở đầu kia, buồn cười thế. Em ngụp lặn trong bể bóng với hàng ngàn quả bóng đủ màu. Sinh nhật ơi, cứ mỗi ngày một sinh nhật thế này cũng được.



Tiệc sinh nhật BBQ kết thúc một ngày sinh nhật tuyệt vời. Bánh sinh nhật rất ngon và đến tận lúc cắt bánh thì mọi người mới nhớ ra là phải hát tặng anh em mình bài hát chúc mừng sinh nhật. Buồn cười thế! Mọi người đến chơi với mình cả ngày. Quà cáp đã mở ra hết và chơi hết chán chê. Giờ tự nhiên cắt bánh lại phải thổi nến, ước một điều ước sinh nhật và hát nữa. Hai anh em mình thổi nến đánh vèo (Em Sue sau đó còn bắt mẹ thắp nến độ 20 lần nữa để em được thổi xả láng). Em ước gì hả Sue? Anh ước sang năm chúng mình lại có sinh nhật cùng nhau. Sinh nhật riêng của từng đứa không thể vui như sinh nhật chung thế này. Anh ước mỗi ngày đều là sinh nhật nữa.

Em ước mấy ngọn nến sinh nhật cứ bị thổi tắt lại tự sáng để em thổi, thổi nữa, thổi mãi. Vui gì đâu. Em cũng thích sinh nhật như anh vậy. Giờ em đã biết sinh nhật là mọi người đến đông vui cùng với quà bánh, là đi chơi Lâu đài trò chơi, là mẹ làm một bữa tiệc rộn rã và bố chụp một tỉ kiểu ảnh. Em còn được quà sinh nhật vào đúng ngày sinh nhật thật sự của em, ngày hai tư tháng 4 nữa. Em có một laptop riêng, một cuốn sách to hơn cả của anh có hình muôn ngàn con vật, em có một cây đàn ghi-ta điện cáu cạnh và đồ chơi luyện trí nhớnữa. Đừng ghen tị vội, em còn có cả tỉ quần áo đẹp nữa cơ.

Thế đấy, thế mà anh đã lo cho em. Anh thấy mẹ chỉ tặng em một món quà anh đã phải nhắc mẹ giùm em đấy nhé. Anh được tặng 3 món trong ngày sinh nhật anh thì em cũng phải được 3 món trong sinh nhật riêng của em mới gọi là công bằng. Nhưng có vẻ, mẹ đền bù cho cái sự thiếu công bằng đó hơi quá tay thì phải. Nhưng anh không thắc mắc gì đâu. Anh cũng được một con robot và chơi ké đồ chơi lego tàu hoả của em rồi. Anh có cả xe đạp nữa nhé. Sinh nhật cực kỳ em nhỉ? Anh thì 6 tuổi, em thì 2 tuổi. Em thấy có tuyệt không??? À, mẹ bảo, em hơi lùn đấy nhé. Hồi anh bằng tuổi em, anh cao hơn em hẳn 6cm cơ đấy. Quỷ lùn ơi, 86cm ơi.


Anh ơi anh nặng 25kg gấp đôi em mà có cao gấp đôi em được đâu. Còn nhiều sinh nhật phía trước mà. Để xem, khi lớn lên, khi hết mọi sinh nhật thì ai cao hơn ai anh nhé.

SINH NHẬT MUÔN NĂM!!!

Friday, April 4, 2008

Công việc ở trường

3 comments

Giống như người lớn phải đi làm, trẻ con phải đi học. Ở trường có nhiều công việc đang chờ. Trẻ con phải học để làm các việc khi lớn lên, kiếm tiền, lấy vợ, đẻ con. Trẻ con cũng có thể làm mọi việc và sản xuất ra mọi thứ. Mình có thể đóng ô tô bằng gỗ để đi, tất nhiên là phải gắn động cơ vào, mình có thể làm mứt từ blueberries hái đầy ở vệ đường. Mình có thể sản xuất bơ để ăn bánh mỳ buổi sáng. Nếu nhà chỉ có hoa tulip màu trắng, mình có thể "sản xuất" hoa tulip màu hồng hoặc màu xanh cho vui mắt. Nếu cần tranh treo trong nhà, chẳng phải mua ở đâu xa, mình sẽ vẽ ngay một cái. Nếu mẹ thích đeo vòng thì chẳng cần tốn tiền mua vì mình có thể xâu những cái vòng đẹp nhất và dài nhất, đến tận chân luôn cũng được. Mình cũng sản xuất các đồ treo trên cây thông Noel, hay cây Phục sinh, mình tự trang trí đồ đạc bằng cách sơn màu khác nhau hoặc vẽ lên đó. Mình cũng biết trồng cây và làm phân xanh để bón cho cây. Mình sẽ có hoa và quả từ đó. Mình cũng phải dọn dẹp, nhặt rác, quét sân để giữ xung quanh mình gọn và đẹp. Mình còn biết giúp các em nhỏ để mai sau lớn lên còn chăm sóc con mình (!!!) Mình còn biết nói những thứ tiếng khác nhau vì trong lớp các bạn đến từ nhiều nơi trên trái đất. Mình có thể kể các câu truyện khác nhau vì trẻ con cần phải được nghe kể truyện. Mình giúp dọn bàn ăn, nướng bánh hay giải thích cho các bạn về các món ăn khác nhau. Mình còn giúp cô sắp xếp công việc trong ngày vì luôn luôn cần những người lãnh đạo vào bảo người này làm việc này còn người kia thì làm việc khác và trẻ con cũng có quyền chỉ huy ở trường. Tất cả những thứ đó là công việc ở trường của mình. Thường thì không có gì nặng nhọc lắm trừ những ngày phải đi dạo rất xa. Mình thích mỗi tuần được đi trượt băng hơn là đi bộ, nhưng tiếc là mùa đông qua rồi, không còn băng nữa. Mình thích làm mẹ ngạc nhiên và dạy mẹ cách làm những thứ khác nhau. Mẹ bảo hồi mẹ bé, ở lớp mẫu giáo của mẹ người ta không dạy những thứ như vậy.

Nếu em Sue muốn thử, mình nghĩ là có những thứ dễ làm ví dụ như:

1L kem tươi
1 thìa con muối
Mình chỉ cần đánh kem tươi và muối bằng một cái máy đánh trứng trong 5 phút, đầu tiên dùng số 2 sau đó thì dùng số 3. Kem sẽ chảy nước ra. Mình dùng một cái khăn, vắt hết nước khỏi kem. Cái còn lại trên khăn chính là bơ đấy.

Dâu tây và kem vani
Dâu tây nhiều cỡ nào mình muốn
Đường 1 lọ (nhà ai chẳng có 1 lọ đường)
Kem tươi 300ml
Vani
Đầu tiên mình phải nhặt cuống của quả dâu. Không được vừa nhặt vừa ăn vì dâu chưa rửa sẽ dính toàn là đất đấy. Sau đó ngâm, rửa thật sạch chỗ dâu và cắt đôi quả dâu theo chiều dọc. Cứ 10 quả thì rắc 1 thìa nhỏ đường lên. Kem tươi thì dùng máy đánh lên cùng với 2 thìa đường và 1 tí vani. Đến khi tất cả dầy lên, đặc lại là được. Dâu và kem để trong tủ lạnh khi ăn thì chỉ cần xúc dâu ra và cho kem lên trên là cực cực cực ngon.

Hoa tulip xanh
Hoa tulip trắng 1 bó
Nước 1 cốc
Màu xanh lá cây bột
Đầu tiên mình phải pha màu vào nước cho thật xanh rồi đổ vào lọ hoa. Cắm hoa vào lọ và chờ đến khi nào hoa có màu xanh là xong. Rất chi là dễ!

Còn cái công thức này là mình thích nhất. Hơi nặng mùi, nhưng hơi bị hay đấy
Cứt
14% chất xơ mà mình không thể tiêu hoá được
75% nước
10% các loại vi khuẩn (để có mùi kinh khủng)
một nhúm muối
một ít dịch mật (để có màu nâu nâu)
Tất cả trộn đều lên là xong. Hí hí hí...



Anh Kiki, anh Kiki, anh không còn trò gì hay hơn sao?? Em cũng làm được ối thứ ở trường nhưng chắc chắn là không sản xuất các thứ nặng mùi như anh đâu nhé. Em nướng bánh này. Bà Gittan cho em một tí bột dẻo dẻo màu hồng và em có thể làm thành bất kỳ cái bánh nào em muốn. Em trông em bé. Em cho em bé vào xe đẩy và đẩy đi chơi. Thỉnh thoảng em tống bạn Vanessa vào xe đẩy và đẩy đi nhưng bạn ấy cứ hét toáng lên, không ngoan như em bé. Em phải ăn, phải ngủ. Em cũng đọc sách và đi dạo như anh nhưng em được các cô giáo cho đi bằng xe đẩy cơ. Việc em chán nhất ở trường là chờ mẹ đến đón. Chơi mãi cũng chán mà chờ mãi mẹ vẫn chưa đón em về. Những lúc như thế, thỉnh thoảng em khóc đấy. Em giỏi nhất là làm nước mắt. Anh thử công thức này xem

Nước âm ấm 99%
Muối 0,9%
Điện giải một chút
Ngoáy đều. Hic hic

Tuesday, April 1, 2008

Người lớn phải biết nghe lời

2 comments




Người lớn nhiều khi sống không theo một trật tự nào cả. Như thế là hỏng hẳn! Chẳng phải bố vẫn nói thế sao? Mẹ đi từ sớm, vừa hôn vội để tạm biệt bọn mình vừa xỏ giầy, vừa ngáp vừa khoác túi, vừa hôn gió, vẫy tay với bọn mình vừa tìm chìa khóa. Mẹ đi rồi, mình thấy mẹ quên cà phê chưa uống, báo chưa đọc, khăn chưa quàng và hình như tất cũng chưa đi. Bố thì ngủ. Nếu mình ngái ngủ và ngồi vạ vật ở soffa thì thế nào bố cũng kêu ca đấy. Còn bố thì sau khi bị mẹ gọi dậy để bàn giao bọn mình thì lại ôm chăn vào nằm ké trong giường của em Sue. Người lớn thật thiếu kỷ luật. Đã bao nhiêu lần mình bảo bố mẹ phải đi ngủ sớm. Không ngủ đủ thì lấy sức đâu để sáng mai dậy ăn, chơi và học. Mình không thể hiểu nổi tại sao những người lớn như bố và mẹ, luôn miệng nhắc nhở mình đi ngủ từ 7h tối thì lại tự cho mình thức đến 1-2 giờ đêm để xem một bộ phim đánh nhau hay quỷ dữ gì đó (mà sau đó mẹ thường sợ quá, ngủ hết nổi), hoặc là tự nhiên tắm rừa ì oạp nếu không phải là cười đùa rúc rích trong phòng. Nếu mình và em Sue có cười đùa như thế thì thế nào bố hoặc mẹ cũng nhắc nhở cho mà xem. Thật là không thể chịu nổi!!! Trẻ con thì phải nghe lời người lớn, còn người lớn lại không chịu nghe lời trẻ con. Thế là bất công. Mà mình có nói gì sai đâu cơ chứ. Phải đi ngủ sớm, đúng giờ, sáng mai mới dậy trông con được chứ. Sáng nay, mẹ đi rồi, mình xem chán phim hoạt hình thì phải tự đi mặc quần áo, dọn bữa sáng cho mình và em. Ăn xong bố vẫn chưa dậy, thế là mình phải gọi bố dậy để trông em cho mình đi học. Hmm, thật là không hay nếu mình đi học muộn. Cô Lena sẽ gọi điện đến tận nhà để hỏi xem mình đã đi chưa. Giá mà không vướng bố, mẹ và em thì không bao giờ mình đi muộn. Thế đấy. Người lớn phải biết nghe lời, phải làm những người lớn ngoan thì trẻ con mới yêu được chứ!!!



Em dậy sớm nhất nhà nhé! Ngày nào cũng thế, 6h sáng là em dậy rồi. Tất cả người lớn đều ngủ. Nếu mẹ mở cửa sẵn, em sẽ chạy sang phòng mẹ, đưa cho mẹ cái kính và gọi mẹ dậy chơi với em. Hôm nay, em tìm thấy anh Kiki ngủ còng quoeo trong phòng mẹ và không mặc quần. Hic, thế là anh ấy lại đái dầm đêm qua một chút thì phải. May mà em lăn lộn lung tung, nhiều khi nằm cả đêm dưới đất chứ không thì bị anh ấy tè cho ướt sũng còn đâu. Cái giường của anh ấy ngay trên đầu em mà. Èo... Mẹ là người có thể nhìn mà không cần mắt vì mẹ đi từ phòng ngủ vào bếp mà không cần mở mắt ra. Mẹ có thể pha sữa cho em mà không cần nhìn vì mắt mẹ nhắm tịt và miệng mẹ ngáp lia lịa. Sao mà khổ thế! Mẹ phải nghe lời cac con, phải đi ngủ sớm cùng với con từ tối. Khi em bảo "mẹ kềnh" và vỗ vào gối cạnh em là đúng ra mẹ phải nghe ngay, nằm xuống và ngủ ngay chứ lị. Nhưng em không khó tính như anh Kiki đâu. Anh cũng chỉ lý thuyết giống như bố mẹ ấy thôi. Nếu người lớn thật sự phải nghe lời trẻ con thì tại sao mỗi khi em bắt anh phải đưa món đồ anh đang chơi cho em thì anh lại không chịu? Tại sao khi em bảo "Mẹ chỉ là mẹ của em" thì anh lại cãi bằng được?? Đấy, nếu thực ra người lớn phải nghe lời trẻ con thì em đã chẳng bao giờ cần khóc vì những "ước nguyện không thành" của mình. Trên đời này làm gì có công bằng hả anh Kiki. Người lớn họ là như thế sẵn rồi, làm sao mình thay đổi họ được.

Man kan aldrig lära en gammal hund att sitta.

Monday, March 31, 2008

Em họ

1 comments


Nếu có một bạn nào mà tên tuổi buồn cười và bị nhiều người phản đối nhất thì đó là bạn Quạ Đốm. Quạ Đốm là họ hàng của anh em mình. Em con dì con già, em họ, em con bạn dì... mẹ giải thích thế nhưng mình không hiểu lắm. Bạn Quạ Đốm, thế có phải là dễ không. Họ hàng hay không họ hàng quan trọng gì. Miễn là bạn ấy dễ thương, thế là mình sẽ yêu bạn ấy mãi. Quạ Đốm hiền lắm, cả ngày chỉ nằm, chẳng nói năng gì. Mẹ bảo Quạ Đốm còn phải lớn thêm nhiều nữa rồi mới học chơi, học nói như mình. Èo, lâu lắm. Quạ Đốm thích âu yếm. Nếu mình ghé vào cho Quạ Đốm ôm một cái thì sẽ được bạn ấy nhểu cho một mớ rớt rãi từ cái miệng xinh xinh. Trên người Quạ Đốm cái gì cũng bé bé. Mẹ gọi Quạ Đốm là baby còn mình là chị lớn. Làm chị không thích mấy, sờ vào baby cũng phải nhẹ nhàng. Đôi khi mình chỉ muốn cắn thử hoặc cấu thử một cái xem Quạ Đốm có khóc như bọn ở lớp hay làm toáng lên khi mình cấu hoặc cắn chúng không, nhưng mẹ không cho. Nhà Quạ Đốm ở rất xa. Mỗi khi muốn đi thăm Quạ Đốm mình phải đi ô tô rồi lại đi máy bay mới tới. Mình đến thăm Quạ Đốm một lần, chờ mãi, chẳng thấy Quạ Đốm chui ra khỏi bụng mẹ thế là mình đành phải đi về. Quạ Đốm cũng thăm mình một lần, đúng vào Noel. Cả mình, cả anh Kiki và Quạ Đốm đều được mặc quần áo đỏ để làm house elves giúp việc cho ông già tuyết. Những ngày Quạ Đốm ở nhà mình là những ngày vui nhất. Người lớn ngủ suốt ngày hoặc là ăn suốt ngày. Mình phải trông Quạ Đốm đấy. Để trả công, Quạ Đốm tặng mình 2 cái ti giả lúc ra về. Ti giả của baby mềm mềm, be bé. Nhưng không sao, còn hơn là không có gì để ngậm khi thèm.



Em Sue chẳng biết họ hàng là gì cả. Thế này nhé. Cụ thì đẻ ra ông bà. Ông bà đẻ ra bố mẹ và cô chú. Bố mẹ đẻ ra bọn mình. Cô chú đẻ ra Quạ Đốm. Thế là họ hàng đấy. Tức là người nọ đẻ ra người kia, liên quan đến nhau. Họ hàng thì phải hơn người ngoài chứ. Nếu không phải là ông bà hay cô chú thì ai là người mua cho mình cả đống đồ chơi, xe trượt tuyết, lego, sách, bít tất? Mẹ của bạn Daniel chắc? quên đi! Họ hàng là rất quan trọng. Nếu không có họ hàng, khi sang Brussels mình sẽ phải ở khách sạn, ăn hàng mất rất nhiều tiền. Đằng này, mình chỉ việc đến, ngủ trên giường của cô chú, đi xe của cô chú, ăn cơm nhà cô chú... Thật là thuận tiện! Mẹ bảo họ hàng vì cùng chung huyết thống nên tự nhiên có quan hệ gần gũi hơn (tức là mình có thể gặp một người họ hàng và nói: này, chúng ta có cùng một thứ máu và chúng ta sẽ thân với nhau, cùng nhau kiếm thêm nhiều mạng, như là chơi game Mario phải không hả mẹ??). Nói chung, có họ hàng là rất tốt. Ai cũng nên biết họ hàng của mình và quan hệ tốt với họ hàng của mình. Em nhớ nhé. Quạ Đốm là họ hàng nhà mình. Mình phải yêu em ấy đấy. Nếu anh có gì anh sẽ cho em trước tiên, Sue ạ vì em là gia đình của anh. Sau đó anh sẽ cho Quạ Đốm vì em ấy là họ hàng. Ầy dà, như thế có vẻ không ổn. Mẹ bảo, phải đối xử với Quạ Đốm như em ruột của mình ấy. Phức tạp quá! Đến anh cũng bắt đầu thấy loạn cả lên rồi. Cứ nhà đứa nào đứa đấy ở, thỉnh thoảng gặp nhau vui vẻ là được.

À, hôm nọ mẹ gọi điện cho cụ, cụ dặn mẹ không được gọi em ấy là Quạ Đốm, chỉ gọi là Đốm thôi. Thế thì còn nước non gì nữa. Bây giờ, giữa việc phải nghe lời người lớn với việc có một cái tên độc mà mình thích thì nên chọn cái gì đây??? Làm sao để trở thành một người ngoan có tên độc đáo?? Anh cũng chẳng biết nữa...

Sunday, March 30, 2008

Chúng cháu đến từ Việt Nam

1 comments

Em Sue biết cầm thìa rất sớm. Nó có thể xúc bất kỳ cái gì nó muốn vào cái miệng háo hức kia. Nhưng kẹt nỗi, số lần nó háo hức ăn trong năm rất ít. Mình cũng không phải là dạng phàm ăn (trừ những lần thực sự như thế, hehehe, số này kể cũng nhiều), nhưng mình biết, nếu mình tỏ ra ăn nhanh, gọn, ngoan (ý là dùng thìa, dao, dĩa, đũa đúng lối, không khua khoắng tít mù, rơi loẻng xoẻng) thì mẹ sẽ vui sướng, khen ngợi không ngớt và có thể được đi xem TV ngay sau đó, hoặc mát trời, có thể được ăn bánh ngọt. Em Sue chắc còn bé quá để hiểu được những lợi ích nhãn tiền đó nên nó xúc cơm bằng... dĩa, hoặc thè lưỡi liếm thẳng vào con dao mẹ mới phết bơ cho nó chẳng hạn. Nói chung là nó thích bốc đồ ăn bằng tay và bôi khắp người hơn là đưa vào miệng. Cô giáo dạy thay của Sue lại còn hỏi xem em có phải là người Thái Lan không. Chúng cháu đến từ Việt Nam chứ. Người Việt cầm đũa, không ăn bốc đâu. Người Thái từ lâu rồi cũng không còn ăn bốc nữa. Rõ là cô cần đi đến tận Việt Nam và Thái Lan một chuyến cho biết. Hè tới cô sẽ đi Việt Nam nhé. Bố cháu bảo sẽ dạy cả cháu và cô cầm đũa một lượt luôn khi mình ở Việt Nam.




Vớ vẩn thật, miễn là cho được nhiều thức ăn vào miệng và cảm thấy sung sướng nhấm nháp vị ngon lành của thức ăn từ những đầu ngón tay là được chứ gì, tại sao cô giáo lại muốn mình ăn bằng thìa nhỉ. Dao to thế này, ngoài việc cắt một chút, mình có thể dùng nó khều sợi mì ống kia. Đấy, bơ dính trên dao rõ ràng là ngon hơn bơ đã phết vào bánh mì. Nếu không liếm thì mình không thể biết chắc điều đó được. Hehehe, mình ném cái thìa này xuống đất, nó sẽ kêu loảng xoảng, anh Kiki sẽ kêu lên Ôi, ôi. Cô giáo sẽ bảo: Không được làm rơi thìa nữa nhé. Các bạn khác cũng sẽ cùng thả thìa xuống một lượt tạo ra âm thanh loảng xoảng. Haha, cái lớp kịch mà ai nấy đều làm đúng những gì mình nghĩ mới gọi là đáng xem. Nhưng hôm nay lạ quá. Mẹ và cô nói chuyện gì đó sau lưng mình (Mình là chúa ghét bị ai nói gì đó sau lưng nhé). Rồi cô cũng chẳng nhặt thìa cho mình nữa khi mình ném đến lần thứ 3. Thậm chí cô cho mình rời bàn ăn, nếu Sue không muốn ăn nữa, con có thể rời bàn ăn - cô bảo thế. Cả bọn còn lại chắc vì còn muốn ăn nên không đứa nào dám thả thìa cùng với mình nữa cả. Ngồi một mình trong khi chúng nó ăn ngon lành thế kia kể cũng buồn. Mình lại mon men đến xin cô một miếng. Cô dặn là không được ném thìa đi nữa nhé. Ừ thì gật đầu, mình cũng muốn thử một chút thức ăn xem sao. Đấy, xúc thìa có khó gì đâu. Há to này, xúc một thìa đầy và đưa vào miệng. Ngon lắm ấy. Mình lại được cô khen, thấy cũng vui vui. Cô à, cháu đến từ Việt Nam đấy. Ở nhà cháu chẳng ai ăn bốc cả. Hôm nay cháu cũng không muốn bốc nữa. Ăn thìa thế này cũng hay hay.
__________________

Anh Kiki là tài giỏi nhất!

0 comments


Anh Kiki là tài giỏi nhất!
Anh ấy có thể làm được mọi việc. Từ những việc dễ như đánh răng rửa mặt, mặc quần áo, đến những việc khó như trèo lên một cái thang hay một cái ghế cao hoặc là tè đứng, anh ấy đều làm được dễ dàng. Anh ấy có thể nói được nhiều thứ tiếng khác nhau. Mình có thể hiểu được 2 trong số đó còn lại thì chịu. Mỗi khi anh ấy líu lô với bạn anh ấy thì mình không thể hiểu được. Anh ấy có rất nhiều bạn. Ai cũng thích chơi với anh ấy vì được anh ấy nhường ghế ngồi, nhường giấy, bút đồ dùng, anh ấy gập máy bay cho. Anh ấy cho mấy chị con gái lên xe rồi đẩy đi khiến cho cả đám rúc rích cười. Anh ấy nằm kềnh vào vũng nước cho các anh khác cưỡi lên trên rồi mọi người cười sằng sặc. Một năm đôi lần, anh ấy còn đái dầm nữa. Mình thì chẳng thể đái dầm được vì lúc nào mẹ cũng mặc bỉm cho mình khiến cho nước tè không thể chảy ra ngoài được. Mình muốn làm mọi thứ giống anh Kiki mà khó quá. Mình muốn vui vẻ nhưng không hiểu sao cứ mỗi khi có gì không vừa ý thì miệng mình lại ngoác ra và trước khi mình hiểu chuyện gì xảy ra thì nước mắt mình đã chan hoà cùng với tiếng kêu khóc chói lói rồi. Mình cũng muốn tè đứng, đái dầm hay chiều bạn như anh Kiki. Nhưng mình không có vòi nước, mình phải mặc bỉm và mình cũng không hiểu sao bọn bạn mình lại không thích mình. Mình thường liếm hoặc cắn bạn nào mình thích hoặc chỉ đẩy một cái hoặc cắn 1 cái vào đứa nào mình không thích thôi. Cơ thể và đầu óc của mình rất không hiểu nhau. Nhiều khi đầu mình muốn làm việc nó thì người mình lại làm việc kia. Thế mới chán. À, mình mới học được từ anh Kiki một câu mà cứ nói ra là mẹ lại nhăn mặt, đến hay: "mama hư". Kiki hư, papa hư. Hư, hay nhỉ!! hư hư hư



Em Sue muốn làm mọi thứ giống mình. Nếu mình nằm ra tuyết em ấy cũng nằm ra tuyết. Có điều là em ấy nằm cắm đầu xuống chân dốc, chân chổng ngược lên trên thế là cả người em ấy trôi theo. Mình nằm xuống cho em ấy cưỡi lên lưng thì em ấy cũng muốn mình cưỡi lên lưng em. Thế mà mẹ lại không cho. Mẹ sợ mình đè em bẹp ruột. Lạ thật, tự em ấy muốn thế chứ mình có tự nghĩ ra việc ngồi lên em ấy đâu. Nếu em ấy muốn làm điều gì đó thì em ấy sẽ làm bằng được. Khiếp nhất là khi em ấy muốn mình nằm xuống sàn mà mình không chịu thì em ấy sẽ kéo cổ áo mình mà đè xuống. KHiếp lắm, nghẹt thở chết người như chơi. Mình chỉ không thích em lúc mà em vừa lấy đồ của mình vừa la hét, khóc lóc cứ như thể mình lấy đồ của em. Bố mẹ đôi khi cũng hiểu lầm rằng mình bắt nạt em cơ đấy. Ai mà dám chứ!! Tiếng Việt mình rất hay nhé. Mình mới học được câu: Không được đụng vào tổ kiến lửa. Em Sue là một tổ kiến lửa. Mẹ cũng là một tổ kiến lửa khi mẹ tức giận. Thực ra mình không biết kiến lửa là gì nhưng có thể là nó bốc cháy đùng đùng, rất đáng sợ. Vì cứ động vào em là nó khóc rống lên. Còn vớ vẩn đụng vào mẹ khi mẹ cáu sẵn thì có thể cháy thành than, có lẽ thế. hehehe, nhưng mà làm mẹ phát cáu lên cũng hay hay. Sue ơi, em nói Mama hư đi, mama hư.

Nhà không có sữa

0 comments



Thật tai họa khi trong nhà không còn sữa! Buổi sáng, mọi chuyện rối như canh hẹ. Mẹ thì thức khuya nên không muốn dậy sớm. Bố thì không biết phải làm sao để có bữa ăn sáng cho cả nhà mà không cần sữa vì tất cả những việc bố có thể làm là đổ cereal vào bát và đổ sữa vào rồi phát cho mình và em và bố, mỗi người một bát, vừa ăn, vừa ngủ gật. Nếu có sữa thì việc này mình cũng có thể tự làm. Nhưng nhà không có sữa. Cũng vì không có sữa, mẹ càu nhảu tỉnh dậy và định nấu bún, phở, mì gì đó cho bữa sáng. Tai họa! tai họa! Làm sao người ta có thể ăn cái món ăn nóng rẫy, hổ lốn lúc thì tôm, lúc thì thịt với mì bún hay phở, cộng với vài ba thứ rau thơm, mùi vị hăng nồng. Nếu phải chọn giữa, nhịn và chết đói với việc ăn sáng bằng bún mì phở thì mình mới chọn ăn những thứ đó. Mẹ bực mình rồi. Ba bố con đã làm mẹ phải dậy để chuẩn bị món ăn mà mình lại càu nhàu chẳng muốn ăn. Bố thì hào hứng húp lấy húp để. Em Sue thì thò tay móc sợ mỳ và cho một đầu vào miệng, đầu kia lòng thòng ở giữa ngực. Có gì thú vị mà nó lại cười thế kia chứ. Ôi chao, giá mà có một cốc sữa! Mình sẽ trộn vào 2 thìa cacao và xúc vèo 1 tý hết cả bát to cereal. Mẹ sẽ được ngủ thoải mái đến khi nào mẹ muốn. Bố sẽ không phải chạy cuống lên trong bếp, mở tất cả các tủ, tìm mọi ngóc ngách để nghĩ ra một món ăn không cần sữa. Buổi sáng sẽ yên tĩnh biết bao. Tất cả chỉ tại nhà không có sữa.

Buổi chiều, mình cầm đồng xu vàng óng đi mua sữa. Đây rồi, một hộp sữa ekologisk thơm ngon. Bao nhiêu tiền nhỉ??? Bác bán hàng phải trả lại mình một đồng tiền xu để mình mang về bỏ ống chứ?? Ái chà, sao vậy?? Sao không trả lại mình đồng tiền xu nào hết vậy??? Bác cho cháu xem hóa đơn đi. Hic, đúng là không thừa đồng nào. Biết lấy gì bỏ ống đây? Sao mà lòng mình nặng trĩu, nước ở đâu dâng đầy mắt, mũi mình thế này?? Mình cần sữa ngon nhưng cũng thích 1 đồng tiền xu bỏ ống nữa.

Nếu nhà mình có sữa, mình sẽ không phải chịu mọi rắc rối, phiền toái vào buổi sáng và không phải buồn bã vì phải đi mua sữa buổi chiều. Tất cả chỉ tại nhà không có sữa!!!




Anh Kiki kỳ quá. Anh ấy cứ làm như anh ấy là một thằng cha khoai tây, nghiện bơ sữa vậy. Em này, cả ngày chẳng uống sữa gì cũng có sao đâu. Sáng em bú bình välling, tối em lại bú bình välling. Đời còn hơn cả ổn. Nếu anh muốn, em sẽ cho anh bú bình cùng em. Thôi đừng buồn anh ạ. Trong ví mẹ em thấy đầy tiền xu. Anh cũng có cả 1 hộp tiền xu to mà có bao giờ anh động đến đâu. Anh cần làm gì lắm tiền xu thế? Thứ ấy ăn không được, hóc chết, mẹ bảo thế. Vậy thì anh khóc vì không được 1 đồng xu để làm gì. À, em bảo. Không có sữa, mình ăn mì vui lắm. Đố anh làm thế nào để sợi mì xuyên được qua miệng và chui ra ở lỗ mũi như sáng nay em làm ấy? Buồn cười thế! Tự nhiên, em hắt hơi một cái, thấy sợi mì từ lỗ mùi thò ra. Em cũng chẳng hiểu tại sao lại làm được như thế nữa. Nhưng mà cool!!!

Họp gia đình

2 comments


Dân chủ bắt đầu từ trong gia đình. Điều này tốt thôi. Tuy vậy mình cũng không hiểu nó là cái gì. Chiều nay nhà mình họp gia đình. Khác với những lần "họp kem", "họp trái cây", "họp sách"... "họp dân chủ" có vẻ ghê ghê sao ấy. Mọi người phải ngồi vào chỗ của mình. Em Sue xớn xác chạy qua chạy lại bị mẹ nhắc nhở ngay. Gia đình này đang lâm nguy, mọi người phải tìm biện pháp giải quyết chứ không thì nó đổ sập xuống, mẹ bảo thế. (Chết thật, mình khẽ liếc mắt lên cái đèn chùm và ngồi sâu hơn vào ghế, phía sát tường. Không biết mình có nên gọi mẹ ngồi cạnh không vì mẹ đang ngồi ngay dưới cái đèn).

Vấn đề mẹ nêu ra là nhà mình đang đi chệch khỏi quỹ đạo bình thường. Mọi sinh hoạt đang đảo lộn. Bữa sáng thì mình chạy đến trường ăn với bạn cho vui. Em thì ăn sáng từ sớm tinh mơ rồi cũng đến trường ăn thêm 1 chút. Bố thì vừa ăn sáng vừa ngủ gật trên tàu. Mẹ thì không ăn sáng. Bữa chiều cũng tai hoạ. Mình muốn xem hoạt hình thay vì ăn cơm. Em Sue thường xuyên bỏ bữa tối (chính xác là có chấm cọng rau vào bát nước mắm rồi mút mút chứ không ăn cơm ăn rau ăn thịt gì cả). Bố thì không về nhà trước giờ cơm hàng ngày. Mẹ thì ăn kiêng. Được ngày nghỉ thì bố đi chơi tennis và làm máy tính, mình thì chơi ice-hockey và xem hoạt hình, mẹ và em đưa nhau đi chợ và chơi loanh quanh trong nhà. Mẹ thấy nguy hiểm nhất là nhiều ngày cuối tuần cả nhà không có hoạt động gì chung, càng không có hoạt động nào đáng kể ngoài trời (ái chà, rét thế này). Kế hoạch thăm 10 bảo tàng và 2 picnic cho mùa đông năm nay hoàn toàn phá sản vì cả nhà mới đi được 2 bảo tàng thôi còn chưa dã ngoại lần nào. Mẹ dự định là trong tuần, cả nhà sẽ bỏ luôn việc nấu ăn cho đỡ công sức của mẹ. Mẹ sẽ để sẵn bánh mỳ, cereal gì đó, ai đói thì tự lấy mà ăn. Còn cuối tuần, mẹ sẽ đi chơi ngày chủ nhật. 3 bố con muốn làm gì thì làm. Hẹn gặp lại thứ 2.

Như thế thì không thể được!!! Cả mình và em và bố đều phản đối. Mình không thích mẹ khó tính quá. Nhưng trong chuyện ăn uống, mẹ phải khó tính một tý chứ. Trẻ con không thích ăn rau nhưng chúng cần ăn rau, mẹ phải ép chúng chứ. Khi bị ép thì chúng sẽ nói những lời khó nghe như "không ngon", "không thích", "không ăn", "chẳng có mùi vị gì" thì mẹ phải biết là nó nói thế thôi để khỏi phải ăn. Nhưng mẹ vẫn phải khó tính, phải ép. Mẹ phải bắt nó chọn 3 miếng hoặc 5 miếng rau trước khi ăn hết phần cơm. Trẻ con không thể ăn cereal suốt được. Bố thì nói là bố bận quá, đề nghị lùi giờ ăn tối xuống 6PM thì bố sẽ cố gắng về đúng giờ mỗi ngày vì bố vẫn thích ăn cơm cùng cả nhà chứ không thích ăn một mình. Em Sue thì phát biểu lôi thôi gì đó mình không hiểu nhưng chắc liên quan đến ăn cơm vì mình thấy em nói cơm cơm. Tức là nó không chịu ăn cereal buổi tối giống mình. Và mẹ thì không được đi đâu một mình cả, nếu không thích bố thì ít nhất phải cho bọn mình đi cùng. Chứ ở nhà với bố chán gì đâu.

Chuyện game, TV cuối tuần thay vì cả nhà đi chơi mình cũng phải đề xuất giải pháp cho mẹ. Dứt khoát là mình cần được chơi game và xem TV. Tuy nhiên, mình sẽ chỉ xem 20 phút và chơi game 20 phút thôi và vì mình chưa biết xem đồng hồ nên bố mẹ phải nhắc mình. Sau đó mình sẽ cùng em quyết định cả nhà sẽ đi đâu, làm gì trong dịp cuối tuần. Bố mẹ sẽ phải nghe lời mình. Cái này là mình thích nhất, vì mình thích quyết định mọi việc của mình và quyết định cả việc bố mẹ phải làm gì nữa. Cứ như là khi mẹ quyết định mình phải làm gì vậy. Phê gì đâu. Có quyền quyết định cũng sướng phết!



Anh Kiki là chúa mau nước mắt. Mẹ vừa bảo là không cần ăn cơm gì nữa, tha hồ ăn bánh mỳ, coco pop và xem TV thì anh ấy đã khóc rống lên. Thế thì càng sướng chứ sao lại khóc?? Anh ấy nói là mẹ cần ép anh ấy ăn rau để anh ấy không bị mọc mụn (mụn là gì nhỉ?). Việc gì phải thế. Anh ấy không thích thì mình ăn hết. Mình bảo với mẹ là không cần ăn cơm, chỉ cần rau thôi. Bố bảo thích ăn cơm với mình. Nhưng mình có ăn cơm đâu. Bố về giờ nào chẳng được. Mình ăn với anh, rồi ăn với mẹ. Bố về, mình lại ăn với bố. Rau ấy mà, mình có thể ăn suốt ngày. Mẹ buồn bã quá mà làm gì. Mọi người "họp" gì mà lâu thế. Ái chà, cái quả bưởi này hay nha. Mình khoét một lỗ, nó bắn vọt nước lên cả tóc mình. Hihihii, mình liếm liếm vào nó thấy ngon ngon đắng đắng. Mẹ chẳng bóc cho mình gì cả. Thôi mình tự làm lấy. Mọi người nói đến đâu rồi nhỉ? À, thứ 7 CN sẽ đưa nhau đi chơi. Chơi CHơi, con thích chơi đấy mẹ ạ. Để con đi mặc quần áo rồi mình đi há!



Em Sue lộn xộn quá. Tự nhiên lại đi mặc cả đống quần áo rồi chỉ ra cửa bảo đi chơi. Cả nhà đang họp nghiêm chỉnh mà. Bố và mình chỉ trích gay gắt "thái độ gây sưc ép" của mẹ. Rốt cuộc, mẹ phải hứa sẽ thay đổi, không gây sức ép khiến cho bố con mình rất sợ hãi nữa. Cụ thể là mẹ sẽ không được lầm lì, hay không được không thèm nấu cơm dọn đồ cho nhà cửa tanh bành luôn, không được dễ tính để cho con cái nhịn luôn hoặc ăn toàn thịt không cần rau khi con muốn thế, ngược lại mẹ phải ép các con ăn mọi thứ. Thỉnh thoảng mẹ sẽ được đi chơi một mình nhưng không được đi lâu quá vì cả 3 bố con đều nhớ mẹ. Bố thì phải về đúng giờ. Ngoài việc lau nhà, đổ rác, đưa con đi học, bố phải giúp mẹ rửa bát và dọn bàn ăn nữa. Bố bảo cũng ok hết. Bố chịu làm hết mọi việc mà mẹ và con muốn, miễn sao nhà này không cần phải họp nữa. Bố sợ họp. Mình cũng không thích lắm. Chỉ có mẹ là có vẻ thích trò chơi dân chủ này thôi. Nhưng không sao, cái gì mẹ thích là được, mình chẳng phản đối gì.

Em Sue, cởi quần áo ra đi tắm rồi ngủ đi nào. Họp xong rồi, giải tán rồi. Tắm, đọc sách rồi mình đi ngủ.


Sao kỳ vậy ta??? Vừa họp, nói đi chơi đây mà. Sao em mặc đồ rồi lại bảo giải tán, đi ngủ là sao??? Không chiu, không chịu đâu!!!

Bị ốm

0 comments


Có người gi đin thoi thế ri m cho mình lên xe đy và đi đến trường đón anh Kiki. Thế mi gi là anh em tt ch! Sáng nay mình b st. M cho mình ngh hc nhà nhưng anh Kiki thì li vn đến trường. Mình đã nghĩ: Đi tht không công bng. Đã ngh là phi c hai anh em cùng ngh mi vui ch. Nhưng bây gi thì tt ri. Anh Kiki đã v nhà vi mình đây ri. Hôm nay anh y l nh? Mình cười vi anh, mình gi tên anh mà anh không bun nhếch mép lên na. Anh y li còn bày đt nói chuyn sng và chết vi m na. Cái gì là sng và chết ch??? M cho mình ung thuc, mình còn ung thêm mt cc nước tht to. Trong người mình hôm nay c nóng nc làm sao, rt chi là khát nước na. (Hehe, nhưng mình va xt qua cái gương, môi mình trông đ chót nhé, mt thì long lanh. m mà xinh thế này cũng bõ.) Anh Kiki cũng ung nước theo mình. Ôi, trông anh y làm sao thế kia??? Mt anh y dài thoòng và tái nht, ming anh y há ra ngáp ngáp ri anh y chy bn vào toilet. Èo, anh làm gì kinh thế. Đng lên đi, sao li cm đu vào bn cu thế kia?? Đng lên đi anh Kiki!! M thì cung lên ly khăn, ly nước. M gi đin, 100 cú đin thoi bng đ th tiếng xí x. M cho anh nm ngh và li ung nước tiếp. Mình nếm cái nước đó thy mùi v l l, ghê gì đâu. Biết ngay mà, sau khi anh y trn mt ung hết cc nước, m chưa kp đt cái cc xung bàn thì anh Kiki bt dy, chy bn v phía toilet. Nhưng ln này thì mun ri. Đến ngay trước mt mình, anh y làm sao đó khiến nước phun ra ngoài ming, rt nhiu, tng chp. Mình tò mò mun s th xem có phi là nước tht không thì m hét toáng lên là không được và bt mình ngi và mt xó. Con có làm gì đâu m ơi, thm chí con chưa đng vào bt kì git nước quý giá nào ca anh Kiki c. Sao con phi ngi đây?? M, m ơi...

Nôn rt chi là mt. Mình không mun chết vì nôn thế này. Không biết m có gin vì mình nôn ra cái sàn g bóng ln ca m không na. Mi ngày, mình có đánh đ 1 git nước ra sàn cũng b m bt đi lau kỳ khô thì thôi. Hôm nay mình làm nguyên mt bãi nước nôi lênh láng gia nhà thế kia, khéo mà m gin mình mt. Kh thân em Sue. Nó ngi nght ra mà chng dám khóc. M lau sàn xong mà sao chưa cho em đng ra khi cái góc kia. Hi nãy, m s em lao vào đám by nhy bn thu ca mình nên đt phch em vào cái góc, khéo mà nó nghĩ là nó b pht cũng nên. Hay là m pht nó tht, mãi chng thy m tha. M ơi, con nôn ra sàn, sao m li pht em h m?? Lát na đ mt, con vào toilet con ngi sn, nếu bun nôn, con t gii quyết trong đó, m không phi dn na đâu. M tha cho em m nhé.

, m xin li em ri. Hoá ra không phi là em b pht. M mi dn dp ri quên béng em đang ngi góc đó thôi. Em tưởng là b pht c ngi yên trong góc. Mình thì ân hân tha thãi