Thứ 7 mà trời lại mưa. Buồn thật, buồn quá, buồn thê thảm. Cái sân cát ướt sũng dưới kia chắc là nhớ chúng mình. Cầu trượt cũng nhớ chúng mình, xích đu cũng thế. Trong nhà thật ngột ngạt! Sách mình đã đọc hết. TV, game thì không được bật lên. Trời ơi, tôi biết làm gì bây giờ. Ặc ặc, tức thở quá, buông anh ra, để anh yên. Ầy dà, nào... nào... hôn hít gì mãi thế? Èo, toàn nước bọt! Hihihihi, cái mỏ em cù vào tai anh buồn lắm, hihihihihi... hahahahaha...
Cuối cùng thì anh cũng vui lên rồi đấy. Em yêu anh mà, anh Kiki.

No comments:
Post a Comment