Sunday, March 30, 2008

Anh Kiki là tài giỏi nhất!


Anh Kiki là tài giỏi nhất!
Anh ấy có thể làm được mọi việc. Từ những việc dễ như đánh răng rửa mặt, mặc quần áo, đến những việc khó như trèo lên một cái thang hay một cái ghế cao hoặc là tè đứng, anh ấy đều làm được dễ dàng. Anh ấy có thể nói được nhiều thứ tiếng khác nhau. Mình có thể hiểu được 2 trong số đó còn lại thì chịu. Mỗi khi anh ấy líu lô với bạn anh ấy thì mình không thể hiểu được. Anh ấy có rất nhiều bạn. Ai cũng thích chơi với anh ấy vì được anh ấy nhường ghế ngồi, nhường giấy, bút đồ dùng, anh ấy gập máy bay cho. Anh ấy cho mấy chị con gái lên xe rồi đẩy đi khiến cho cả đám rúc rích cười. Anh ấy nằm kềnh vào vũng nước cho các anh khác cưỡi lên trên rồi mọi người cười sằng sặc. Một năm đôi lần, anh ấy còn đái dầm nữa. Mình thì chẳng thể đái dầm được vì lúc nào mẹ cũng mặc bỉm cho mình khiến cho nước tè không thể chảy ra ngoài được. Mình muốn làm mọi thứ giống anh Kiki mà khó quá. Mình muốn vui vẻ nhưng không hiểu sao cứ mỗi khi có gì không vừa ý thì miệng mình lại ngoác ra và trước khi mình hiểu chuyện gì xảy ra thì nước mắt mình đã chan hoà cùng với tiếng kêu khóc chói lói rồi. Mình cũng muốn tè đứng, đái dầm hay chiều bạn như anh Kiki. Nhưng mình không có vòi nước, mình phải mặc bỉm và mình cũng không hiểu sao bọn bạn mình lại không thích mình. Mình thường liếm hoặc cắn bạn nào mình thích hoặc chỉ đẩy một cái hoặc cắn 1 cái vào đứa nào mình không thích thôi. Cơ thể và đầu óc của mình rất không hiểu nhau. Nhiều khi đầu mình muốn làm việc nó thì người mình lại làm việc kia. Thế mới chán. À, mình mới học được từ anh Kiki một câu mà cứ nói ra là mẹ lại nhăn mặt, đến hay: "mama hư". Kiki hư, papa hư. Hư, hay nhỉ!! hư hư hư



Em Sue muốn làm mọi thứ giống mình. Nếu mình nằm ra tuyết em ấy cũng nằm ra tuyết. Có điều là em ấy nằm cắm đầu xuống chân dốc, chân chổng ngược lên trên thế là cả người em ấy trôi theo. Mình nằm xuống cho em ấy cưỡi lên lưng thì em ấy cũng muốn mình cưỡi lên lưng em. Thế mà mẹ lại không cho. Mẹ sợ mình đè em bẹp ruột. Lạ thật, tự em ấy muốn thế chứ mình có tự nghĩ ra việc ngồi lên em ấy đâu. Nếu em ấy muốn làm điều gì đó thì em ấy sẽ làm bằng được. Khiếp nhất là khi em ấy muốn mình nằm xuống sàn mà mình không chịu thì em ấy sẽ kéo cổ áo mình mà đè xuống. KHiếp lắm, nghẹt thở chết người như chơi. Mình chỉ không thích em lúc mà em vừa lấy đồ của mình vừa la hét, khóc lóc cứ như thể mình lấy đồ của em. Bố mẹ đôi khi cũng hiểu lầm rằng mình bắt nạt em cơ đấy. Ai mà dám chứ!! Tiếng Việt mình rất hay nhé. Mình mới học được câu: Không được đụng vào tổ kiến lửa. Em Sue là một tổ kiến lửa. Mẹ cũng là một tổ kiến lửa khi mẹ tức giận. Thực ra mình không biết kiến lửa là gì nhưng có thể là nó bốc cháy đùng đùng, rất đáng sợ. Vì cứ động vào em là nó khóc rống lên. Còn vớ vẩn đụng vào mẹ khi mẹ cáu sẵn thì có thể cháy thành than, có lẽ thế. hehehe, nhưng mà làm mẹ phát cáu lên cũng hay hay. Sue ơi, em nói Mama hư đi, mama hư.

No comments: