
Dân chủ bắt đầu từ trong gia đình. Điều này tốt thôi. Tuy vậy mình cũng không hiểu nó là cái gì. Chiều nay nhà mình họp gia đình. Khác với những lần "họp kem", "họp trái cây", "họp sách"... "họp dân chủ" có vẻ ghê ghê sao ấy. Mọi người phải ngồi vào chỗ của mình. Em Sue xớn xác chạy qua chạy lại bị mẹ nhắc nhở ngay. Gia đình này đang lâm nguy, mọi người phải tìm biện pháp giải quyết chứ không thì nó đổ sập xuống, mẹ bảo thế. (Chết thật, mình khẽ liếc mắt lên cái đèn chùm và ngồi sâu hơn vào ghế, phía sát tường. Không biết mình có nên gọi mẹ ngồi cạnh không vì mẹ đang ngồi ngay dưới cái đèn).
Vấn đề mẹ nêu ra là nhà mình đang đi chệch khỏi quỹ đạo bình thường. Mọi sinh hoạt đang đảo lộn. Bữa sáng thì mình chạy đến trường ăn với bạn cho vui. Em thì ăn sáng từ sớm tinh mơ rồi cũng đến trường ăn thêm 1 chút. Bố thì vừa ăn sáng vừa ngủ gật trên tàu. Mẹ thì không ăn sáng. Bữa chiều cũng tai hoạ. Mình muốn xem hoạt hình thay vì ăn cơm. Em Sue thường xuyên bỏ bữa tối (chính xác là có chấm cọng rau vào bát nước mắm rồi mút mút chứ không ăn cơm ăn rau ăn thịt gì cả). Bố thì không về nhà trước giờ cơm hàng ngày. Mẹ thì ăn kiêng. Được ngày nghỉ thì bố đi chơi tennis và làm máy tính, mình thì chơi ice-hockey và xem hoạt hình, mẹ và em đưa nhau đi chợ và chơi loanh quanh trong nhà. Mẹ thấy nguy hiểm nhất là nhiều ngày cuối tuần cả nhà không có hoạt động gì chung, càng không có hoạt động nào đáng kể ngoài trời (ái chà, rét thế này). Kế hoạch thăm 10 bảo tàng và 2 picnic cho mùa đông năm nay hoàn toàn phá sản vì cả nhà mới đi được 2 bảo tàng thôi còn chưa dã ngoại lần nào. Mẹ dự định là trong tuần, cả nhà sẽ bỏ luôn việc nấu ăn cho đỡ công sức của mẹ. Mẹ sẽ để sẵn bánh mỳ, cereal gì đó, ai đói thì tự lấy mà ăn. Còn cuối tuần, mẹ sẽ đi chơi ngày chủ nhật. 3 bố con muốn làm gì thì làm. Hẹn gặp lại thứ 2.
Như thế thì không thể được!!! Cả mình và em và bố đều phản đối. Mình không thích mẹ khó tính quá. Nhưng trong chuyện ăn uống, mẹ phải khó tính một tý chứ. Trẻ con không thích ăn rau nhưng chúng cần ăn rau, mẹ phải ép chúng chứ. Khi bị ép thì chúng sẽ nói những lời khó nghe như "không ngon", "không thích", "không ăn", "chẳng có mùi vị gì" thì mẹ phải biết là nó nói thế thôi để khỏi phải ăn. Nhưng mẹ vẫn phải khó tính, phải ép. Mẹ phải bắt nó chọn 3 miếng hoặc 5 miếng rau trước khi ăn hết phần cơm. Trẻ con không thể ăn cereal suốt được. Bố thì nói là bố bận quá, đề nghị lùi giờ ăn tối xuống 6PM thì bố sẽ cố gắng về đúng giờ mỗi ngày vì bố vẫn thích ăn cơm cùng cả nhà chứ không thích ăn một mình. Em Sue thì phát biểu lôi thôi gì đó mình không hiểu nhưng chắc liên quan đến ăn cơm vì mình thấy em nói cơm cơm. Tức là nó không chịu ăn cereal buổi tối giống mình. Và mẹ thì không được đi đâu một mình cả, nếu không thích bố thì ít nhất phải cho bọn mình đi cùng. Chứ ở nhà với bố chán gì đâu.
Chuyện game, TV cuối tuần thay vì cả nhà đi chơi mình cũng phải đề xuất giải pháp cho mẹ. Dứt khoát là mình cần được chơi game và xem TV. Tuy nhiên, mình sẽ chỉ xem 20 phút và chơi game 20 phút thôi và vì mình chưa biết xem đồng hồ nên bố mẹ phải nhắc mình. Sau đó mình sẽ cùng em quyết định cả nhà sẽ đi đâu, làm gì trong dịp cuối tuần. Bố mẹ sẽ phải nghe lời mình. Cái này là mình thích nhất, vì mình thích quyết định mọi việc của mình và quyết định cả việc bố mẹ phải làm gì nữa. Cứ như là khi mẹ quyết định mình phải làm gì vậy. Phê gì đâu. Có quyền quyết định cũng sướng phết!
Anh Kiki là chúa mau nước mắt. Mẹ vừa bảo là không cần ăn cơm gì nữa, tha hồ ăn bánh mỳ, coco pop và xem TV thì anh ấy đã khóc rống lên. Thế thì càng sướng chứ sao lại khóc?? Anh ấy nói là mẹ cần ép anh ấy ăn rau để anh ấy không bị mọc mụn (mụn là gì nhỉ?). Việc gì phải thế. Anh ấy không thích thì mình ăn hết. Mình bảo với mẹ là không cần ăn cơm, chỉ cần rau thôi. Bố bảo thích ăn cơm với mình. Nhưng mình có ăn cơm đâu. Bố về giờ nào chẳng được. Mình ăn với anh, rồi ăn với mẹ. Bố về, mình lại ăn với bố. Rau ấy mà, mình có thể ăn suốt ngày. Mẹ buồn bã quá mà làm gì. Mọi người "họp" gì mà lâu thế. Ái chà, cái quả bưởi này hay nha. Mình khoét một lỗ, nó bắn vọt nước lên cả tóc mình. Hihihii, mình liếm liếm vào nó thấy ngon ngon đắng đắng. Mẹ chẳng bóc cho mình gì cả. Thôi mình tự làm lấy. Mọi người nói đến đâu rồi nhỉ? À, thứ 7 CN sẽ đưa nhau đi chơi. Chơi CHơi, con thích chơi đấy mẹ ạ. Để con đi mặc quần áo rồi mình đi há!
Em Sue lộn xộn quá. Tự nhiên lại đi mặc cả đống quần áo rồi chỉ ra cửa bảo đi chơi. Cả nhà đang họp nghiêm chỉnh mà. Bố và mình chỉ trích gay gắt "thái độ gây sưc ép" của mẹ. Rốt cuộc, mẹ phải hứa sẽ thay đổi, không gây sức ép khiến cho bố con mình rất sợ hãi nữa. Cụ thể là mẹ sẽ không được lầm lì, hay không được không thèm nấu cơm dọn đồ cho nhà cửa tanh bành luôn, không được dễ tính để cho con cái nhịn luôn hoặc ăn toàn thịt không cần rau khi con muốn thế, ngược lại mẹ phải ép các con ăn mọi thứ. Thỉnh thoảng mẹ sẽ được đi chơi một mình nhưng không được đi lâu quá vì cả 3 bố con đều nhớ mẹ. Bố thì phải về đúng giờ. Ngoài việc lau nhà, đổ rác, đưa con đi học, bố phải giúp mẹ rửa bát và dọn bàn ăn nữa. Bố bảo cũng ok hết. Bố chịu làm hết mọi việc mà mẹ và con muốn, miễn sao nhà này không cần phải họp nữa. Bố sợ họp. Mình cũng không thích lắm. Chỉ có mẹ là có vẻ thích trò chơi dân chủ này thôi. Nhưng không sao, cái gì mẹ thích là được, mình chẳng phản đối gì.
Em Sue, cởi quần áo ra đi tắm rồi ngủ đi nào. Họp xong rồi, giải tán rồi. Tắm, đọc sách rồi mình đi ngủ.
Sao kỳ vậy ta??? Vừa họp, nói đi chơi đây mà. Sao em mặc đồ rồi lại bảo giải tán, đi ngủ là sao??? Không chiu, không chịu đâu!!!
Sunday, March 30, 2008
Họp gia đình
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
2 comments:
Họp hay đấy. Nhà Quạ cũng phải tổ chức họp mới được...
Có nên phát phong bì không nhỉ???
Như thế là không nghiêm túc đâu nhé. Đã ăn lương, ăn cơm lại còn phong bì. Nhưng nếu họp có phong bì thì nhớ gọi nhé, sẽ có mặt đầy đủ, đúng giờ :D
Post a Comment