Trường học là một góc trời xanh ngắt ngay giữa lớp, nơi có một cái thân cây mọc ra từ sàn và vươn lên trời cao qua trần nhà. Trường học là bàn ăn mà mình ngồi ngay vị trí "chủ tịch" mà không bao giờ cảm thấy phiền (các bạn ai cũng ăn uống và nói chuyện vui vẻ, không có nhìn tròng trọc vào mình như bố mẹ ở nhà). Trường học là một vũng nước to mà bọn con trai hay nhảy ào vào, khiến bùn nước bắn lên quá đầu mỗi khi thấy có con gái đi qua, khiến cho con bé hét ré lên và 99% là chạy đi mách cô giáo. Trường học là nơi có game trên máy tính. Ngày nào mình bị mẹ phạt không cho sờ vào TV hay máy tính ở nhà thì mình sẽ bảo cô bật game cho mình chơi ở trường. Trường học là một nhà đầy ô tô và tàu hỏa. Nếu bạn muốn xếp một đường tàu chạy đến tận sa mạc hay Bắc cực thì cũng vẫn đủ đường ray. Trường học là một bể Lego bạn có thể nhảy vào giữa vừa ngồi bới, vừa lắp xả láng (nhưng phải cẩn thận vì bạn có thể đang ngồi lên một mẩu nào đó mà bọn con gái cần, chúng nó dám cấu mông khiến bạn nhảy dựng lên để chúng tìm cái mẩu đó). Trường học là giờ vận động bạn có thể nhảy tưng tưng trên cái giàn lò xo cao đến tận trần nhà. Trường học là bữa sáng buffet. Mình có thể chọn cái gì mình muốn thay vì một món mẹ dọn ở nhà. Sẽ không ai nói rằng mình chưa ăn thịt nguội hay pate, không ai nhắc là mình đã ăn quá nhiều sữa chua hoặc bánh mì. Nếu bụng mình to như một cái trống, mình có thể ăn tất cả các món trên bàn. Tất cả, từ sữa chua đến sữa tươi đến kem chua, nước cam nước táo; từ thịt nguội, trứng cuộn đến pate, trứng cá, salad tôm; từ rau sống, cà chua dưa chuột đến táo, chuối, lê hay dưa; từ bánh mì tươi, bánh mì ròn, pancake đến bánh mì đen, cháo mạch. Luôn có một cái gì đó ngon hơn ở đĩa của bạn bên cạnh mà mình chưa nếm thử và mình muốn thử mọi thứ. Trường học là ăn trưa xong không phải ngủ. Cô giáo sẽ đọc sách cho mình nghe dưới gốc cây. Mình có thể nằm dưới đất nếu mình muốn và đào giun thi với các bạn.
Mình thích trường học, nói chung là thích trường học trừ việc phải thay ra mặc vào quá nhiều loại quần áo trong một ngày và việc không được làm ồn (cô giáo có máy đo tiếng ồn trong lớp đấy)

Trường học thật đáng ghét. Bố mẹ mang mình tới đó rồi bỏ đi. Cho dù bố mẹ có ở đó với mình một tuần, một ngày, một buổi, một lát... rồi rút cục bố mẹ cũng bỏ đi. Tóc đỏ, Tóc trắng, Tóc vàng là những người sẽ thay nhau bế mình, cho mình đồ chơi, nước và thức ăn. Không ai hiểu là mình chẳng cần mấy thứ khỉ gió ấy. Thứ duy nhất mình cần là bố mẹ. Trường sẽ không quá tệ nếu có bố mẹ ở đó. Tóc vàng sẽ là Ulla, Tóc đỏ là Girta, Tóc trắng là Anna và một đám trẻ nhốn nháo sẽ là các bạn. Nếu bố mẹ ở đó, những tập màu xanh đỏ sẽ là những cuốn sách, những cục hổ lốn kia chính là đồ chơi. Nếu bố mẹ ở đó, con bé khóc thảm thiết không ăn không uống kia sẽ là mình, Sue tươi xinh tươi xinh. Mình cũng có thể thích trường nếu bố mẹ ở đó. Nhưng bố mẹ không thể ở trường cùng mình, vì thế trường chẳng có gì hấp dẫn mình được nữa.
- Em phải đi học chứ. Ở trường vui mà. Bọn con gái xếp hàng để leo lên cái xe của anh (phù, đẩy cái xe đấy cũng nặng phết)
- Nej! Nej! Nej! Nej! Nếu có rất nhiều người cứ suốt ngày nhìn anh, cười với anh khi anh khóc, sờ tay, vuốt tóc, đặt anh ngồi xuống ghế khi anh muốn được bế, đặt anh vào giường ngủ khi anh muốn thức chờ mẹ đến... thì anh sẽ nghĩ khác đấy
No comments:
Post a Comment