Showing posts with label Tâm sự của mẹ. Show all posts
Showing posts with label Tâm sự của mẹ. Show all posts

Friday, April 17, 2009

Cái vòi nước lạnh

1 comments

Giáng sinh, con sang đón Noel cùng em giữa trung tâm châu Âu. Đường ống nước nóng trong bếp của em bị hỏng. Chị em loay hoay nấu ăn, rửa ráy bằng cái vòi nước lạnh. Lâu quá rồi con không rửa rau vo gạo bằng nước lạnh. Ở chỗ con, cứ vặn vòi là vô vàn nước nóng xối xả chảy. Bên em tuy không tự động thế nhưng nhà nào cũng có bình đun nước nóng. Cái lạnh tê cóng của vòi nước lạnh làm con nhớ mẹ, nhớ những ngày ở C2 Kim Liên. Cả dãy nhà tập thể chung nhau cái vòi nước dưới sân. Chiều chiều, hàng dãy xô, chậu, thùng được huy động xuống xếp một hàng dài. Các nhà í ới gọi nhau đi hứng nước cho đủ thứ nhu cầu hàng ngày. Vòi nước công cộng là nơi các mẹ, các cô chuẩn bị rửa rau vo gạo, giặt giũ và nói đủ thứ chuyện. Người đàn ông nào galant trong khu lập tức được nhận diện ngay. Các bác, các chú ấy sẽ giúp vợ xách nước, giặt đồ hay rửa bát. Một việc làm tốt lập tức được cả khu tập thể biểu dương.

Con nhớ những ngày mùa đông, mẹ giặt cả chậu đồ thật to dưới vòi nước. Nước rất lạnh và tay mẹ đỏ ửng lên. Con chẳng giúp được mẹ, chỉ mải mê nghịch những cái bong bóng xà phòng. Con nhớ bàn tay mẹ cũng đỏ ửng lên mỗi dịp Tết đến. Năm nào nhà mình cũng gói bánh chưng, rất nhiều bánh chưng, cho cả mấy nhà. Mẹ rửa cả trăm tàu lá dong, đãi hàng rổ đỗ. Thời đó đâu có đỗ xanh cà vỏ. Đỗ xanh hạt mua ngoài chợ phải đem đi xay vỡ rồi phải ngâm cả đêm để sớm mai mẹ dậy sớm đãi đỗ, vo gạo, gói bánh. Cái vòi nước là nơi mẹ nói chuyện với các bác các cô về giá cả gạo nước leo thang mỗi khi tết đến.

Nhà mình sang nhà mới. Bố bảo cả nhà chỉ cần chung nhau 1 bình nước nóng trong một nhà tắm nhưng phải có riêng bình nước nóng ở bếp cho mẹ rửa ráy, chấm dứt những ngày mẹ ngâm tay trong nước lạnh. Nhưng con biết, mẹ vẫn tiết kiệm không bật cái bình nước nóng ấy thường xuyên. Giờ thì có công nghệ nước nóng đun bằng năng lượng mặt trời, mẹ đã có nước nóng thoải mái dùng (hoặc chí ít cũng đủ tan giá mùa đông), con thì vẫn nhớ về vòi nước lạnh của mẹ.

Sang em, ngâm tay trong cái vòi nước lạnh, cảm nhận cái đau tê tái ở bàn tay bởi cái giá buốt của nước, con lại nhớ những ngày cũ, mẹ lúc nào cũng có bàn tay đỏ ửng mùa đông.

Xin chào Việt Nam

0 comments

Kiki bắt đầu hỏi mẹ những câu hỏi về nguồn cội. Mẹ biết con muốn giống tất cả các bạn khác từ màu tóc, màu mắt, trò chơi, đến ngôn ngữ, suy tư. Mẹ biết con có nỗi buồn của một người luôn ở phe thiểu số. Điều đó khiến con dám "hi sinh" mọi thứ kể cả cái tôi của mình để được chấp nhận, để được hòa đồng với các bạn. Nhưng con thấy không, các bạn yêu quý con vì con rất khác biệt, vì con vui nhộn và nhường nhịn, vì con học giỏi và chơi lego cũng giỏi, vì con nói tiếng Thụy Điển buồn cười. Các bạn luôn muốn con chỉ là con vì nếu con là bạn thì có gì đặc biệt chứ? Hôm nay mẹ rất vui vì con được mời đi dự tiệc sinh nhật ở nhà Johannes. Anh David và em Sara của bạn ấy cũng đến từ nước khác - từ Hàn Quốc. Người ta có thể khác nhau mọi thứ nhưng có chung niềm yêu thương là có thể sống chung cùng một mái nhà mà con. Hãy giữ mình đúng là mình và mở lòng yêu thương con ạ. Mẹ luôn tự hào về con đấy

Có một bài hát mẹ thích từ ngày nó ra đời. Mẹ nghĩ là nó biết đâu sẽ hợp với các con khi các con lớn lên.

HELLO VIETNAM
http://www.youtube.com/watch?v=bK2pak9tmRo

Tell me all about this name, that is difficult to say.
It was given me the day I was born.

Want to know about the stories of the empire of old.
My eyes say more of me than what you dare to say.

All I know of you is all the sights of war.
A film by Coppola, the helicopter's roar.

One day I'll touch your soil.
One day I'll finally know my soul.
One day I'll come to you.
To say hello... Vietnam.

Tell me all about my colour, my hair and my little feet
That have carried me every mile of the way.

Want to see your house, your streets. Show me all I do not know.
Wooden sampans, floating markets, light of gold.

All I know of you is the sights of war.
A film by Coppola, the helicopter's roar.

One day I'll touch your soil.
One day I'll finally know my soul.
One day I'll come to you.
To say hello... Vietnam.

And Buddha’s made of stone watch over me
My dreams they lead me through the fields of rice
In prayer, in the light…I see my kin
I touch my tree, my roots,my begin

One day I'll touch your soil.
One day I'll finally know my soul.
One day I'll come to you.
To say hello... Vietnam.

One day I’ll walk your soil
One day I’ll finally know my soul
One day I’ll come to you
To say hello…Vietnam
To say hello…Vietnam
To say xin chào… Vietnam

Ông già và bầy chim

0 comments

Dạo này mẹ đi học. Ngày nào mẹ cũng phải đi qua một bến tàu nơi họp mặt của đủ loại người. Những bác làm việc tại những văn phòng lớn, hối hả vào thành phố trong những bộ quần áo bóng bẩy, những cặp táp đắt tiền, những tập tài liệu lớn trên tay, vừa đi vừa chúi mũi đọc. Những anh chị sinh viên ăn diện đủ các mốt tân thời. Những bà cụ già chống gậy hoặc đẩy xe, vừa cố rảo bước mà vẫn chậm vừa lầm bầm cằn nhằn điều gì đó. Những bạn nhỏ nằm thanh bình trong xe nôi mà bố mẹ bạn đang mệt mỏi nhưng đầy hạnh phúc đẩy đi. Ai cũng có vẻ thiếu thời gian. Chính vì thế mà mẹ nhận ra một người không vội vã. Sáng nào, ông cũng ngồi đó, có lẽ từ rất sớm, không cử động, trên tay cầm cuốn SITUATION, ấn phẩm về những mảnh đời bất hạnh, ấn phẩm mà tiền bán được dùng để giúp đỡ những người vô gia cư.

Ông già rồi. Thật khó đoán tuổi một người nghèo khổ mà mỗi lo toan đều hằn dấu trên gương mặt khắc khổ của họ, nhưng chắc chắn là ông già rồi. Bộ quần áo của ông ngay ngắn nhưng sờn cũ và già cả như chính ông vậy. Ông ngồi ở bến tàu, yên lặng và mệt mỏi. Tay ông cầm những cuốn sách mà việc bán được chúng chẳng mấy dễ dàng. Ngày nay, người ta dễ bỏ ra 69kr cho một cuốn tạp chí thời trang, hay 54kr cho một cuốn ô chữ hay sudoku hơn là 40kr để đọc về những mảnh đời bất hạnh. Mẹ cũng chỉ đọc lướt qua nó trong thư viện trong một lần tình cờ và chưa từng nghĩ đến việc mua nó bao giờ. Mẹ nghĩ có lẽ dễ dàng hơn là cho một người ăn mày 10kr thế là anh ta có ngay một cái bánh mì. Nhưng cho đến sáng nay, mẹ đã phải nghĩ khác.

Sáng nay, ông già không ngồi bất động, mệt mỏi như mọi khi. Khi mẹ đi qua, ông đang mê mải bẻ cho lũ chim bồ câu mẩu bánh tí tẹo. Mẹ nghĩ không phải ngày nào ông cũng có đủ bánh mỳ để ăn nhưng ông vẫn chia sẻ mẩu bánh tí tẹo của mình cho lũ chim cũng "vô gia cư" như ông. Cảnh tượng ấy làm mẹ xúc động bé con à. Có cái gì đó chua xót, ngọt ngào khiến mẹ xúc động. Có thể tại sáng nay trời se lạnh, cái lạnh đầu đông. Người ta hơi co vào trong những tấm áo ấm mới mua hay lấy từ trong tủ ra, cố giữ hơi ấm cho riêng mình, nghĩ về cái lạnh của mình. Còn ông, vẫn sờn cũ, già cả và cố chìa cho lũ chim hoang chút thức ăn để chống lại giá rét. Mẹ thấy mình bước về phía ông với 20kr. Mẹ nói với ông rằng mẹ không định mua cuốn tạp chí của ông nhưng mẹ muốn giúp ông với chút tiền. Ông cười thật hiền rồi cảm ơn mẹ nhưng không muốn nhận 20kr đó. Ông nói là ông không chọn cách ăn xin và càng không muốn "tư túi". Ông cũng nói với mẹ là hãy đọc SITUATION để hiểu hơn về những người như ông và cùng suy nghĩ, tìm cách giúp cải thiện đời sống của những người như ông hơn là chỉ cho họ vài đồng mỗi ngày đủ để mua bánh mỳ.

Đoàn tàu đến khi ông đang nói với mẹ về tâm trạng mệt mỏi chờ một kết cục. Mẹ vội chạy lên tàu với một cuốn Situation trên tay và nghĩ mãi về ông và bầy chim. Mẹ mong một kết thúc sáng sủa sẽ đến với ông chứ không phải là kết cục mà ông ám chỉ. Mẹ chưa biết mình sẽ làm gì cho ông và những người vô gia cư. Có lẽ, chúng mình sẽ đọc Situation mỗi tháng, con nhỉ?

Tuesday, September 16, 2008

Mẹ thương Sue không??

0 comments

Em Sue giờ đã biết nói giỏi rồi. Em biết nhiều từ và mỗi khi em nói người ta không còn phải đoán ngược đoán xuôi mới hiểu nữa. Em thường cong cái môi của em lên và hỏi mẹ: "mẹ thương Sue không? Sue ngoan rồi". Thường thì em rất ngoan. Phần lớn thời gian em dành để đọc sách, chơi búp bê và các trò con gái. Phần còn lại, em dành để giành nhau đồ chơi với bạn, với anh, chiến đấu để được sở hữu mẹ hoặc bà Gittan cho riêng mình. Mỗi khi em chưa ngoan, chỉ cần người lớn nghiêm khắc nói với em như thế là không được, em sẽ đứng im ở đó, mạt xụ ra một đống và thỉnh thoảng thì rơi một xô nước mắt. Nhưng mà nhờ thế mà em nghe lời, em không tiếp tục phá nữa, mỗi tội, người ta phải nghe em khóc hơi lâu. Sau một lúc vật vã với tội lỗi của mình, giằng xé tâm can giữa việc khóc tiếp hay nín, phá tiếp hay ngừng, em sẽ bất ngờ nín bặt như chưa từng khóc. Em đã chọn được "con đường sáng" và mẹ sẽ được nghe em cất tiếng cong veo: "mẹ ơi, Sue ngoan rồi. Sue nín. Mẹ có thương Sue không?"

Mẹ thương Sue lắm chứ. Mẹ biết Sue có cá tính và bản lĩnh đầy mình. Mẹ biết Sue muốn thử cái tôi trong tuổi lên hai đầy vật vã này. Mẹ biết hết. Mỗi khi Sue khóc mà mẹ không dỗ, nghĩa là mẹ ngồi từ đằng xa nóng lòng chờ xem đồng hồ xem Sue khóc bao lâu, nghe xem tiếng khóc thống thiết cỡ nào để mẹ tính xem có cần chạy đến chìa cho Sue một vòng tay. Mỗi khi mẹ đồng ý, bật đèn xanh cho anh Kiki "xử" Sue là mẹ phải canh me và thầm cầu trời để anh Kiki nương tay với Sue một tý. Mẹ yêu cái tính đồng bóng và điệu đàng chảy nước của Sue. Mẹ thương cái môi cong cong hay nói những lời nũng nịu của Sue. Mẹ yêu cái sở thích kỳ lạ thích xờ tay mẹ của Sue nữa. Không có cái gì thuộc về Sue mà mẹ lại không thây yêu hết cả.

Anh Kiki cũng hay hỏi mẹ xem mẹ có yêu con không. Mẹ cũng yêu anh Kiki nhiều như thế đấy. Có điều, tình yêu dành cho con trai cũng phải rắn rỏi hơn, thế thôi.

Hạnh phúc là...

0 comments

Là một buổi sáng mai oi nồng được nhìn con vùng vẫy, chơi đùa trong làn nước ấm áp với ông ngoại ngồi canh chừng bên gốc mít và chơi trò bắn súng nước với các cháu. Là nghe tiếng con cười đùa, la hét và thấy cha mình như trẻ lại cùng những trò chơi với trẻ con. Là tạm quên đi những âu lo về những người ở xa, những người nằm viện, người ốm nằm nhà hay cả bản thân mình không vui vẻ và khỏe mạnh để được tiếp thêm sức lực từ sự vui vẻ từ cái bể bơi ngoài gốc mít kia.

Hạnh phúc là thấy ổn ngay trong một ngày nắng oi nồng

Nhớ nhà

0 comments

Mình càng gần đến ngày về nhà lại càng nhớ nhà. Đi ra vườn gặp chút nắng, chút mưa phùn cũng nhớ nắng nhớ mưa ở nhà. Cho con đi chơi vườn thực vật, gặp chút nóng nồm cũng nhớ những ngày không dám mở cửa sổ vì trời nồm chảy nước khắp mọi thứ, thấy một cái hoa cũng nhớ cái hoa bên bờ tường ở nhà. Lâu lâu chưa về, nhà bố mẹ đã bán, chuyển sang nhà mới mà lòng vẫn mơ về cái ngõ cũ đầy bờ tường số điện thoại khoan cắt bê tông và cây phượng ngay trước cổng. Mẹ thương con nhớ mấy cái cây to trước nhà nên đặt mua về những cái cây to tướng. Bưởi trồng buổi sáng buổi chiều đã hái quả vào ăn, hồng xiêm vừa trồng đã xum xuê cành lá. Nhưng vẫn nhớ hanh hao sắc phượng oi nồng. Chủ nhà mới chia mảnh đất cũ làm ba, ở một phần, bán hai phần kia mà vẫn còn kêu rộng, khéo xẻ phải được 4 mảnh. Chẳng có đất cho phượng, cây cũ bị đốn tận gốc rồi. Tiếc mãi vì mẹ không thể mang cây phượng theo khi chuyển nhà vì phượng đã bén rễ ở đâu là sống đời ở đó, rời đất cũ là chết ngay thôi. Chắc mình cũng giống phượng, rời đất cũ là lúc nào cũng héo héo trong lòng (hé hé nhưng bên ngoài vẫn tươi nguây nguẩy, nhỉ?)

Friday, June 6, 2008

Lựa chọn mới của mẹ

0 comments

Cuối cùng thì mẹ đã chọn học thêm một nghề nghiệp mới - nghề trông trẻ. Mẹ muốn được học một cách bài bản xem cái gì đang diễn ra phức tạp trong cái đầu con con của các con. Cái gì khiến em Sue gào khóc nức nở khi mẹ cố giúp em đi giầy hay cái gì khiến Kiki giận mẹ, bỏ đi học một mình mà chẳng nói với mẹ lời nào chỉ vì mẹ dọn cho con bữa sáng sớm hơn lệ thường 2 phút. Mẹ không biết cái gì khiến các cô giáo của con luôn mỉm cười và không bao giờ thấy con có tội lỗi gì trong khi mẹ thì luôn không hài lòng với sản phẩm giáo dục của mình. Cái gì khiến các con làm theo mọi chỉ dẫn của cô một cách dễ dàng mà không ai mất thời gian quát tháo hay nì nèo "chờ con một tí" (thường là một tí rất dài). Mẹ không biết làm thế nào để các cô giáo của con vừa làm vợ, làm mẹ lại suốt ngày gắn bó với cả một đám trẻ con nhặng xị như các con mà không thấy mệt mỏi, kiệt sức trong khi mẹ chỉ ở nhà với con ngày có mấy giờ đồng hồ mà cả hai bên đều thấy chán nhau. Mẹ thấy mẹ cần phải đi học. Không phải vì một nghề nghiệp trước mắt mà để học được cái cách các cô giáo con giải quyết mọi vấn đề với các con thật nhẹ nhàng, học cách vui niềm vui của các con, trò chuyện và khám phá thật gần thế giới của các con và để thấy mình vỡ ra nhiều điều từ con trẻ.

Chờ xem sự tiến bộ của mẹ, con nhé.

Sunday, May 11, 2008

Gia đình và việc du học

0 comments

Nghĩ cho cùng, ở mỗi giai đoạn của cuộc đời mình lại có những quan tâm riêng, những dự định hoài bão và cả mức độ điên rồ rất riêng. Liệu cái lúc 28 tuổi (không cần trẻ hơn) cái học bổng mà nó rơi xuống đầu ta, liệu ta có ôm hôn anh bồ tạm biệt để lên đường liền không??? Có đấy. Khi đấy ta vẫn thấy mình trẻ, mình tự tin và gia đình không phải là lựa chọn thứ nhất. Không có anh, sẽ có anh khác trẻ khỏe và hào hoa hơn đến với em. Còn cái học bổng có thể chỉ rơi vào đầu em lần này thôi. Chỉ cần 2 năm sau mình đã nghĩ khác. Chồng là người đàn ông đáng yêu đơn giản vì anh ta đã đồng ý lấy mình. Gia đình, ôi gia đình, vị trí của nó không thể nào thay thế được! Em cần có chồng để được sinh ra những đứa trẻ có giá thú trong độ tuổi sinh sản. Em chẳng muốn chết già với một mớ bằng cấp cao thấp các loại. Em sẵn lòng hi sinh bầu trời xanh ngắt, lá vàng và tuyết lắc rắc rơi. 28 tuổi, em vẫn muốn làm 1 cái đỉnh của thế giới (dù cái đỉnh đấy thấp tẹt thôi). 30 tuổi em chỉ ước ao duy nhất được làm 1 người "bình thường" (nghĩa là có người hỏi làm vợ và có thể đẻ con).

Thế rồi một nhóc tỳ ra đời. ước nguyện ngày nào, lời tự hứa ngất ngư ngày nào "học, học nữa, học mãi", viễn tưởng ngày nào rằng chẳng có gì ngăn cản nổi sự đam mê học tập và phấn đấu của em giờ đây bị thử thách dữ dội. Chẳng ai nói trước với em là đứa nhỏ ấy cần em 24/7 nào ăn, nào tã, nào ốm, nào ho... Nó lớn 1 chút thì em là pho sách vạn năng của nó. Lớn chút nữa là học thêm, ngoại khóa, chút nữa là bạn gái bạn trai, tệ nạn xã hội. Cái trách nhiệm mới trói chặt em thêm mỗi ngày. Nếu có khi nào em "được" rời xa cái mớ trách nhiệm của mình một chút thì lúc đó toàn là những nỗi bất an đến với em. Em biết chọn gì đây dùi mài kinh thư hay xó bếp thân thuộc của mình? Hehehe... Em cũng biết có những người vẫn dùi mài kinh thư trong xó bếp thân thuộc của họ. Nhưng mà con số ấy ít quá và các bác ấy cũng vất vả quá.

Bây giờ, em đi những chặng ngắn thay cho một bước nhảy dài. Vừa đi em vừa dắt con em theo và chỉ cho nó những bông hoa nhỏ, những cảnh đẹp bên đường. Cái đích vinh quang vẫn còn ở phía trước. Chừng nào mình vẫn còn cố gắng chừng đó vẫn còn những bông hoa mới và những cảnh đẹp mới. Có thể mình chẳng bao giờ đến được đích nhưng vẫn có thể mỉm cười mà nói với mình rằng, mình đã cố gắng hết sức và chẳng có gì phải hổ thẹn.

Monday, April 21, 2008

Ngôi sao tháng tư

2 comments


Tháng tư đến cùng những bông tuyết sót lại sau cùng của mùa đông. Cỏ dưới sân nhà đã xanh mướt. Hoa dại trải xanh ngắt một màu. Những bông tuy-luýp đã hé nụ. Chim sẻ về líu ríu trong tán cây bên cửa sổ. Mùa đông đã qua. Xuân đã thực sự về rồi cùng nắng mới, cùng gió mới và muôn ngàn sức sống mới.

Bảy năm trước, hai mươi tháng tư, mẹ xách vali vượt một hành trình dài đến với bố và hai người xém bắt tay nhau ở sân bay. Lạ quá, vợ chồng chia xa mà gặp lại cứ như gặp thằng bạn cũ, thân quá như chưa bao giờ xa. Tình cảm thật khó tả. Hai mươi tháng tư mở ra một cuộc sống mới, một gia đình thực sự bắt đầu. Bảy năm sau, hai mươi tháng tư, con lớn đã chuẩn bị đi học, con bé đã bắt đầu thành thục với hai thứ tiếng. Thời gian tựa chim bay. Sinh nhật chung của các con, hai mươi tháng tư, mẹ nhớ lại những ngày mang bụng bầu con trai đi học. "Cậu bé master" - các bạn học của mẹ âu yếm gọi con như thế đấy. Mẹ nhớ những ngày mang con bé đi đàm phán khắp nơi. Không biết có phải vì người ta ngại "nói chuyện phải quấy" với bà bầu mà việc gì mẹ làm khi có con quậy tưng bừng trong bụng đều ổn cả. Con là cô bé may mắn của mẹ, phải không con? Thời gian tựa chim bay. Và tháng tư luôn ghi những dấu ấn đặc biệt trong lòng mẹ.

Và có hai vì sao đang ngủ yên với những giấc mơ dịu dàng trong vòng tay mẹ đây. Ơi những ngôi sao tháng tư...

Wednesday, April 9, 2008

Tâm như thủy

1 comments




Nếu tâm như thủy, có lẽ trong lòng tôi giờ là cả một sông Tô Lịch. Vẫn biết giữ lại là có, trôi đi là không mà sao lòng mình không cho trôi đi những chuyện nặng nề? Hay là đời này bình lặng quá?? Có lẽ tôi cần nhiều mưa bão hơn chăng?

Nào, chảy đi sông ơi...

Tuesday, April 1, 2008

Mẹ không thể nào quyết định đời con

8 comments


Mẹ không thể nào quyết định đời con, con trai ạ. Con phải tự bay bằng đôi cánh của mình. Mẹ chỉ giúp con tìm cách bay đúng để con không làm một Icarus khác. Mẹ chỉ giúp con tìm một hướng bay đúng để con tránh được rủi ro gặp bão tố và đến được một miền bình yên. Còn con, con phải tập bay trong khung trời của mẹ trước khi tìm được khung trời của mình. Con phải bay theo kiểu của mẹ trước khi con thử kiểu riêng của mình. Đến khi ấy, con sẽ tự quyết định xem con sẽ về đâu và theo cách nào. Mẹ sẽ luôn ở bên con theo cách của mẹ, nhưng tiếc rằng, mẹ chẳng theo con được đến tận cùng.

Mẹ chẳng thể nào quyết định được đời con mà ngược lại, con là người quyết định đời mẹ. Mẹ sẽ vui, buồn, hạnh phúc hay đau khổ ấy là phụ thuộc phần nhiều vào con, thật đấy.

Chúng ta là công dân quốc tế!!

2 comments




Thật tự hào khi chúng ta có thể xem mình là công dân quốc tế. Ta có thể đi bất cứ đâu, tự tin làm bất cứ việc gì và trái đất dường như rất nhỏ. Mỗi khi chồn chân mỏi gối, ta dừng lại nghỉ ngơi một chút và lấy sức để một cuộc đi khác bắt đầu. Có cái gì ngăn trở ta? Cơ hội đầy ở phía trước. Nắm bắt và thử sức, bứt phá và thành công. Thất bại ư? Cũng có sao, đóng cánh cửa này là mở ra nhiều cánh cửa khác ở phía trước. Ô hô, đời cứ vui phơi phới!!!

Nhưng đoàn tàu của ta ngày một chở nặng lo toan. Ta có một quê hương làm bến xuất phát còn con ta? Nó lên ở một ga xép giữa đường rồi có thể cũng phải xuống ở một ga xép khác giữa đường. Có chắc đấy là điều nó muốn? Đâu là đích đến của ta? Liệu ta có đủ năng lượng để tới đích? Ta bỏ quên báu vật, bửu bối của đời ta ở ga xuất phát là bố mẹ già. Giờ ai take care báu vật của ta? Mỗi khi ta cần bửu bối hay báu vật gọi ta, tối thiểu ta mất 1 ngày để quay trở lại và nhiều khi, thế cũng là quá muộn.

Ừ, trái đất này quá nhỏ, ở đâu ta cũng thấy ổn như chính quê hương mình. Mặc thiên hạ có nhìn vào ta như những kẻ ngụ cư may mắn và thành đạt, ta luôn thấy mình ở giữa trời đất này, đi mãi cũng không cùng. Mỗi bước đi lại mở ra một chân trời mới, vững chãi và đầy lo âu.