Wednesday, 31. December 2008, 23:43:32
Con nhớ những ngày mùa đông, mẹ giặt cả chậu đồ thật to dưới vòi nước. Nước rất lạnh và tay mẹ đỏ ửng lên. Con chẳng giúp được mẹ, chỉ mải mê nghịch những cái bong bóng xà phòng. Con nhớ bàn tay mẹ cũng đỏ ửng lên mỗi dịp Tết đến. Năm nào nhà mình cũng gói bánh chưng, rất nhiều bánh chưng, cho cả mấy nhà. Mẹ rửa cả trăm tàu lá dong, đãi hàng rổ đỗ. Thời đó đâu có đỗ xanh cà vỏ. Đỗ xanh hạt mua ngoài chợ phải đem đi xay vỡ rồi phải ngâm cả đêm để sớm mai mẹ dậy sớm đãi đỗ, vo gạo, gói bánh. Cái vòi nước là nơi mẹ nói chuyện với các bác các cô về giá cả gạo nước leo thang mỗi khi tết đến.
Nhà mình sang nhà mới. Bố bảo cả nhà chỉ cần chung nhau 1 bình nước nóng trong một nhà tắm nhưng phải có riêng bình nước nóng ở bếp cho mẹ rửa ráy, chấm dứt những ngày mẹ ngâm tay trong nước lạnh. Nhưng con biết, mẹ vẫn tiết kiệm không bật cái bình nước nóng ấy thường xuyên. Giờ thì có công nghệ nước nóng đun bằng năng lượng mặt trời, mẹ đã có nước nóng thoải mái dùng (hoặc chí ít cũng đủ tan giá mùa đông), con thì vẫn nhớ về vòi nước lạnh của mẹ.
Sang em, ngâm tay trong cái vòi nước lạnh, cảm nhận cái đau tê tái ở bàn tay bởi cái giá buốt của nước, con lại nhớ những ngày cũ, mẹ lúc nào cũng có bàn tay đỏ ửng mùa đông.

