Friday, April 17, 2009

Em giận anh Kiki lắm!

0 comments

Wednesday, 1. October 2008, 13:27:48

Bố về muộn nên ba mẹ con mình ăn cơm trước với nhau cho đúng giờ. Khoản này, công nhận là mẹ giỏi. Mẹ muốn mọi thứ phải đúng giờ. Đúng giờ mẹ dọn bàn ra, đúng giờ mẹ dọn hết đồ ăn đi, ai không đúng giờ sẽ được "nghỉ cho khỏe". Thỉnh thoảng, mình mải xem tí TV hay mải viết nốt mấy dòng chữ nên bị muộn. Mẹ chẳng tỏ ra giận hay không hài lòng. Mẹ chỉ bảo ăn nhanh kẻo hết giờ mẹ dọn hết đi thì mình sẽ bị đói, thế thôi. Nhưng cứ nghĩ đến đói là mình khiếp lắm. Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí thân mật thường lệ.

Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí thân mật thường lệ. Em Sue khều khều mấy hạt cơm của em. Dạo này em ăn bằng đũa giỏi rồi. Em gắp cơm bằng đũa luôn. Cơm rơi vãi búa xua khắp nơi nơi nhưng mẹ bảo không phiền. Em cứ việc ngồi một chỗ tự ăn kiểu gì em muốn. Thỉnh thoảng mình chỉ cho em cách ăn đúng hoặc mẹ giúp em một miếng thôi. Em ấy điệu đàng, sạch sẽ nửa vời. Trong tầm tay em lúc nào cũng phải có một cái khăn giấy để em lau cái miệng loe loe kia bất kỳ khi nào em muốn. Ấy thế mà trên quần áo, áo đầu tóc em, trên bàn dưới đất, chỗ nào cũng thấy những cơm là cơm. Mình mà có làm vãi một hạt cơm thì em ấy cũng đòi lau bàn cho mình bằng được. Oái oăm thế!


Anh Kiki rõ là vụng. Anh ấy ăn bằng thìa mà vãi khắp nơi thế kia. Em chìa cho anh cái khăn giấy để lau bàn đi thì anh ấy lại lấy tay chọc thủng tờ giấy của em rồi vo viên đút nút nó lại. Tức không thể tả được. Em giận anh, giận anh. Thế mà mẹ chẳng hiểu, mẹ lại mắng em tại sao lại ném cục giấy vào bát cơm của anh. Em giận mà. Rốt cục mẹ cũng hiểu vì sao em rất cáu. Không cáu sao được khi người ta chỉ muốn giúp một đằng anh mình lại làm ra một nẻo. Tờ giấy ăn trắng trẻo, phẳng phiu của em thì anh đục thủng ra rồi lại vo viên lại thì làm sao lau bàn được nữa nào. Nỗi giận vỡ òa thành nước mắt và những lời nghẹn ngào: "Em chỉ muốn giúp thôi mà. Em giận anh Kiki lắm!". Ô hay, sao thấy em khóc mẹ lại toét ra cười thế. Híc híc, chắc tại em chưa nói được câu nào chuẩn như thế bao giờ.

Ông già và bầy chim

0 comments

Dạo này mẹ đi học. Ngày nào mẹ cũng phải đi qua một bến tàu nơi họp mặt của đủ loại người. Những bác làm việc tại những văn phòng lớn, hối hả vào thành phố trong những bộ quần áo bóng bẩy, những cặp táp đắt tiền, những tập tài liệu lớn trên tay, vừa đi vừa chúi mũi đọc. Những anh chị sinh viên ăn diện đủ các mốt tân thời. Những bà cụ già chống gậy hoặc đẩy xe, vừa cố rảo bước mà vẫn chậm vừa lầm bầm cằn nhằn điều gì đó. Những bạn nhỏ nằm thanh bình trong xe nôi mà bố mẹ bạn đang mệt mỏi nhưng đầy hạnh phúc đẩy đi. Ai cũng có vẻ thiếu thời gian. Chính vì thế mà mẹ nhận ra một người không vội vã. Sáng nào, ông cũng ngồi đó, có lẽ từ rất sớm, không cử động, trên tay cầm cuốn SITUATION, ấn phẩm về những mảnh đời bất hạnh, ấn phẩm mà tiền bán được dùng để giúp đỡ những người vô gia cư.

Ông già rồi. Thật khó đoán tuổi một người nghèo khổ mà mỗi lo toan đều hằn dấu trên gương mặt khắc khổ của họ, nhưng chắc chắn là ông già rồi. Bộ quần áo của ông ngay ngắn nhưng sờn cũ và già cả như chính ông vậy. Ông ngồi ở bến tàu, yên lặng và mệt mỏi. Tay ông cầm những cuốn sách mà việc bán được chúng chẳng mấy dễ dàng. Ngày nay, người ta dễ bỏ ra 69kr cho một cuốn tạp chí thời trang, hay 54kr cho một cuốn ô chữ hay sudoku hơn là 40kr để đọc về những mảnh đời bất hạnh. Mẹ cũng chỉ đọc lướt qua nó trong thư viện trong một lần tình cờ và chưa từng nghĩ đến việc mua nó bao giờ. Mẹ nghĩ có lẽ dễ dàng hơn là cho một người ăn mày 10kr thế là anh ta có ngay một cái bánh mì. Nhưng cho đến sáng nay, mẹ đã phải nghĩ khác.

Sáng nay, ông già không ngồi bất động, mệt mỏi như mọi khi. Khi mẹ đi qua, ông đang mê mải bẻ cho lũ chim bồ câu mẩu bánh tí tẹo. Mẹ nghĩ không phải ngày nào ông cũng có đủ bánh mỳ để ăn nhưng ông vẫn chia sẻ mẩu bánh tí tẹo của mình cho lũ chim cũng "vô gia cư" như ông. Cảnh tượng ấy làm mẹ xúc động bé con à. Có cái gì đó chua xót, ngọt ngào khiến mẹ xúc động. Có thể tại sáng nay trời se lạnh, cái lạnh đầu đông. Người ta hơi co vào trong những tấm áo ấm mới mua hay lấy từ trong tủ ra, cố giữ hơi ấm cho riêng mình, nghĩ về cái lạnh của mình. Còn ông, vẫn sờn cũ, già cả và cố chìa cho lũ chim hoang chút thức ăn để chống lại giá rét. Mẹ thấy mình bước về phía ông với 20kr. Mẹ nói với ông rằng mẹ không định mua cuốn tạp chí của ông nhưng mẹ muốn giúp ông với chút tiền. Ông cười thật hiền rồi cảm ơn mẹ nhưng không muốn nhận 20kr đó. Ông nói là ông không chọn cách ăn xin và càng không muốn "tư túi". Ông cũng nói với mẹ là hãy đọc SITUATION để hiểu hơn về những người như ông và cùng suy nghĩ, tìm cách giúp cải thiện đời sống của những người như ông hơn là chỉ cho họ vài đồng mỗi ngày đủ để mua bánh mỳ.

Đoàn tàu đến khi ông đang nói với mẹ về tâm trạng mệt mỏi chờ một kết cục. Mẹ vội chạy lên tàu với một cuốn Situation trên tay và nghĩ mãi về ông và bầy chim. Mẹ mong một kết thúc sáng sủa sẽ đến với ông chứ không phải là kết cục mà ông ám chỉ. Mẹ chưa biết mình sẽ làm gì cho ông và những người vô gia cư. Có lẽ, chúng mình sẽ đọc Situation mỗi tháng, con nhỉ?